⬅ Trước Tiếp ➡
Vẻ mặt Trình Sơn rất bối rối, như thể đang gặp phải tình huống khó xử nào đó. Y chỉ nhìn khuôn mặt tĩnh lặng lại xinh đẹp rạng rỡ của Khúc Ngư, y vẫn không đành lòng xóa đi tất cả tình cảm trong mắt.
Lòng bàn tay của Khúc Ngư bị nhét một thứ gì đó. Cậu cầm nó lên xem thì thấy đó là một thứ giống như lệnh bài, mặt trên có khắc những hoa văn thần bí mang phong cách cổ xưa, chất liệu không dễ để đánh giá, sờ vào giống như ngọc thạch nhưng không chính xác lắm.
"Mặc dù bên trong cánh cửa bí cảnh không như những nơi khác, nhưng suy cho cùng vẫn là nguy hiểm. Vả lại ngươi không có tu vi, lại càng nguy hiểm hơn." Trình Sơn dặn dò, nói: "Nếu người gặp phải nguy hiểm không thể tránh khỏi, hãy đập nát tấm lệnh bài này, nhưng đừng để người khác thấy."
Khúc Ngư nhìn nhìn tấm lệnh bài, sau đó nhìn nhìn Trình Sơn. Cậu ra hiệu cho Trình Sơn duỗi lòng bàn tay của y ra, sau đó viết từng nét một: Ngươi không đi bí cảnh sao?
Trình Sơn cười khổ một tiếng, nói: "Thiên tự ta ngu dốt, trước đây đã đi đến đó vài lần, lần này không thể đi vào cùng ngươi."
Khúc Ngư lặng lẽ nhìn y, sau đó lộ ra nụ cười nhàn nhạt, không một tiếng động nói: Cảm ơn người.
Trình Sơn nhìn nụ cười của cậu, tình cảm vốn dĩ biến mất lại hiện lên gợn sóng trong mắt y. Y khẽ cử động ngón tay, như thể đang muốn chạm vào khuôn mặt của Khúc Ngư. Cuối cùng, y chỉ kiềm chế, lại cẩn thận từng chút hôn một cái lên trán Khúc Ngư.
"Tạm biệt, Tiểu Ngư. Ta đi gọi đại sư huynh." Nói xong, y xoay người rời đi.
Khúc Ngư nhìn theo bóng lưng của y, sau đó cúi đầu nhìn tấm lệnh bài. Trong những ngày ở Thanh Viễn Môn, phần lớn thời gian đều là Trình Sơn ở bên cạnh cậu. Có lẽ nụ hôn lần trước xảy ra vấn đề nên mới khiến Trình Sơn hiểu lầm gì đó.
Mặc dù Khúc Ngư không hiểu tình cảm nhưng cậu có thể đoán ra Trình Sơn có lẽ đã yêu cậu. Cậu không phải là người tự tin, đặc biệt là khi nói đến chuyện tình cảm.
Nhưng mà--
Một ma tu ẩn nấp nhiều năm ở Thanh Viễn Môn thế mà sẵn sàng giao lệnh bài của mình cho một người cầm không có tu vi. Khúc Ngư không hiểu ý nghĩa trong đó, chỉ có thể tạm thời tạm nhận định là yêu.
Không sai, Trình Sơn là một ma tu.
Muốn biết cậu làm thế nào đoán ra thì có lẽ là từ sự hòa hợp trong những ngày ở cạnh nhau. Trình Sơn rõ ràng là người trong Thanh Viễn Môn, nhưng cuối cùng y giống như luôn quan sát cái gì đó. Tính tình y có vẻ niềm nở nhưng y không có bằng hữu tâm giao trong môn phái, ngày thường cũng không thích khoe khoang.
Chỉ có điều, để nói ra bằng chứng chính xác thì đó là lúc cậu tình cờ bắt gặp cảnh Trình Sơn thông báo tin tức cho người nào đó trong đêm nọ.
Đêm hôm đó, Lâm Thanh Việt đi rất lâu mà chưa về, Khúc Ngư muốn đi ra ngoài kiểm tra tình hình, nhưng lại đụng phải Trình Sơn đang hẹn gặp một người mặc áo choàng đen ở sau núi.
Sau khi bị người khác phát hiện, cảm xúc trong mắt của Trình Sơn phút chốc trở nên cực kỳ hung ác, nhưng sau khi thấy đó là Khúc Ngư thì ánh mắt lại dịu xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡