Khúc Ngư lại giả vờ làm ra vẻ không biết gì, Trình Sơn vậy mà bỏ qua cho cậu như thế, còn hộ tống cậu trở về động phủ của Lâm Thanh Việt.
Bây giờ suy nghĩ lại, Khúc Ngư ấn mi tâm, nhét tấm lệnh bài vào trong ngực.
Con người không phải cây cỏ, nào có ai tuyệt tình. Cậu đã làm nhiệm vụ rất lâu, cậu sớm đã mô phỏng theo cách cư xử giống như người bình thường trong vô số thế giới, cậu có thể khóc, cậu có thể cười, có nhiều biểu cảm.
Nhưng đáy lòng cậu vẫn khuyết thiếu phản ứng đối với tình cảm, cảm xúc của chính cậu cũng không nhạy, không phải hoàn toàn không có chỉ là quá ít ỏi.
Trong lòng cậu tự dưng sẽ sinh ra những tình cảm dành cho người khác giống như cỏ cây hoa lá tầm thường không đáng nhắc tới.
Lâm Thanh Việt đến đúng vào lúc này, mặc một thân bạch y, ngọc thụ lâm phong, vô cùng nổi bật trong đám người .
“Tiểu Ngư, ngươi đã sẵn sàng đi vào bí cảnh chưa?” Mặt hắn mang ý cười, hơi hơi cúi người hỏi.
Khúc Ngư gật đầu.
Lâm Thanh Việt nắm lấy tay Khúc Ngư, đeo một chiếc nhẫn bạn chỉ mang phong cách cổ xưa vào tay cậu, sau đó giải thích: "Bí cảnh nguy hiểm, cũng có những lúc ta không thể chăm sóc cho ngươi. Chiếc nhẫn bạn chỉ này là không gian thu nhỏ, bên trong có bùa chú và linh khí, không cần linh khí cũng có thể khởi động."
Khúc Ngư mím môi, lộ ra chút ngượng ngùng, dùng khẩu hình miệng khe khẽ nói: Cảm ơn.
Lâm Thanh Việt thuận thế nắm lấy ngón tay cậu, tay còn lại thì giúp cậu vén tóc rối bên tai, dịu dàng nói: "Không cần nói cảm ơn, ta đã muốn đưa người đến đó thì ta phải có trách nhiệm với người
Khúc Ngư ngước mắt lên liếc nhìn Lâm Thanh Việt một cái. Trong lòng cậu luôn cảm thấy có điều gì đó bất thường, thiết lập nhân vật của nhân vật chính có lệch khỏi quỹ đạo với cốt truyện mẫu không?
Tống Bất Vân thoạt nhìn cũng không có gì là bất thường, ngược lại là Lâm Thanh Việt, nét mặt trong dịu dàng lương thiện giống như trong bản mẫu viết nhưng dù sao vẫn luôn khiến Khúc Ngư cảm thấy có chút cảm giác xa cách.
Tên tuổi Lâm Thanh Việt trong môn phái rất nổi tiếng, bởi vì sự xuất hiện của hắn, rất nhiều người hướng sự chú ý đến Khúc Ngư bên này. Khúc Ngư có hơi không thích ứng núi phía sau Lâm Thanh Việt, nhẹ nhàng nắm lấy góc y phục của hắn.
Ý cười trên mặt Lâm Thanh Việt càng sâu.
Đến buổi trưa, Sơn Vụ Tử liên thủ cùng vài vị trưởng lão trong môn phái mở đại môn bí cảnh, chỉ thấy bầu trời vốn trống rỗng đột nhiên xuất hiện hình tròn dao động, phản chiếu cảnh tượng bên trong bí cảnh.
Từng đệ tử của Thanh Viễn Môn bước vào trong đó, Khúc Ngư đi theo Lâm Thanh Việt chuẩn bị tiến vào. Trước khi đi vào, cậu ngoảnh đầu nhìn về phía sau, Tống Bất Vân đang ôm kiếm đứng cách đó không xa nhìn cậu, khóe môi cong lên.
Trong môn phái tu tiên lớn như vậy, Tống Bất Vân mang vài phần hương vị phóng khoáng, không giống người tu tiên mà giống như anh hùng phàm trần chuyên tâm theo đuổi đạo trong thiên hạ.
Khúc Ngư thu hồi ánh mắt, xoay người bước vào bí cảnh.