Thiếu niên người sói thực sự giống như một con thú nhỏ, tính cảnh giác rất mạnh, không buông lỏng cảnh giác đối với Khúc Ngư. Khúc Ngư chỉ đơn giản đặt bình nước sang một bên, nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.
Nhận thấy thiếu thiên nói chỉ chăm chú nhìn mình mà không làm ra hành động gì khác, Khúc Ngư dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Khúc Ngư vừa mở mắt đã nhìn thấy một khuôn mặt lạnh lùng trước mặt mình. Đầu óc cậu trong phút chốc trở nên trống rỗng, sau đó nhớ ra đây là lang yêu mà cậu mang về ngày hôm qua.
Trong tay thiếu niên người sói là hai con thỏ chết đã lột da, sau đó nó đặt xuống đất, đẩy chúng về phía Khúc Ngư.
Khúc Ngư nhìn dáng vẻ của nó, chắc là vừa đi săn thú về, tiện tay xử lý nguyên liệu nấu ăn. Mặc dù không hiểu mối quan hệ giữa thiếu niên người sói và bí cảnh nhưng có thịt để ăn là tốt rồi. Khúc Ngư đem con thỏ đặt trên lửa nướng, rất nhanh đã nướng chín, nhưng không có gia vị, ăn vào không có mùi vị gì cả.
Khúc Ngư và thiếu niên người sói ngồi đối mặt với nhau, nhấm nháp thịt thỏ, trông họ khá hòa hợp.
Sau khi giải quyết xong vấn đề ăn uống, Khúc Ngư nghĩ cách tụ họp với Lâm Thanh Việt. Cậu đi đến cửa động để kiểm tra tình hình, vừa chuẩn bị đi ra ngoài thì cảm thấy vạt áo bị người ta kéo lại.
“Ngươi, đi ra ngoài, làm cái gì?” Giọng nói của thiếu niên người sói không được lưu loát, như thể vừa mới học nói không lâu trước đó.
Khúc Ngư vốn tưởng rằng nó bị cấm, bây giờ nghe nó nói chuyện nên có hơi kinh ngạc. Nhưng cậu cũng không thể mở miệng nói, chỉ đơn giản là phớt lờ thiếu niên người sói .
"Ngươi, tại sao ngươi không nói gì?" Thiếu niên người sói hỏi: "Ta là Thương Lam, người tên gì?"
Khúc Ngư không biết phải giải thích như thế nào với nó, chỉ có thể chậm rãi làm khẩu hình miệng, lại chỉ vào cổ họng mình biểu thị rằng cậu không thể nói được, sau đó dùng cành cây viết tên mình xuống đất.
“Ngươi bị cấm?” Thương Lam hỏi lại.
Khúc Ngư gật đầu.
Gương mặt Thương Lam không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng cái đuôi lông tơ màu trắng phía sau không ngừng đung đưa lại phản bội cảm xúc của nó, có vẻ hơi lo lắng: "Ngươi đừng đi ra ngoài, bên ngoài rất nguy hiểm."
Khúc Ngư hơi nghiêng đầu khó hiểu.
“Ta biết người đã cứu ta, cảm ơn.” Thương Lam gian nan nói: “Nhưng bên ngoài, có hổ, nguy hiểm.
Khúc Ngư chỉ vào mình, rồi dùng ngón tay ra hiệu con hổ chết rồi.
"Con hổ chết rồi?"
Thương Lam im lặng trong chốc lát, nhưng vẫn nắm chặt vạt áo của Khúc Ngư không buông, vẫy vẫy đuôi: "Không thể đi ra ngoài, người nhà của nó sẽ báo thù."
Người bình thường có thể không tin, nhưng Khúc Ngư thì có. Cậu không hiểu bí cảnh này bằng Thương Lam, nếu lỡ con hổ thực sự có người nhà muốn tìm câu trả thù, sẽ rất nguy hiểm. Cậu suy nghĩ một lúc, quyết định ở lại trong sơn động thêm vài ngày, lấy bất biến ứng vạn biến.
Khúc Ngư bước vào bên trong hai bước rồi ngồi xuống. Cậu nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, tự hỏi tình tiết gì sẽ xảy ra tiếp theo.