⬅ Trước Tiếp ➡

còn phủ kín từng tấc da thịt nàng, sau đó biến nàng thành một con hồ ly xám.
Dẫu bị từ chối, đuôi của U Nương vẫn vẫy đến vui vẻ, còn dữ dội hơn cả khi ở bên hắn trước kia khiến Tạ Linh Vận thoáng cảm thấy không vui.
Lục Du liếc nhìn Tạ Linh Vận, rồi túm gáy U Nương, kéo nàng ra ngoài.
Trong đại sảnh, Lục Du ngồi ngay ngắn trên vị trí chủ tọa, U Nương hóa thành hồ ly ngồi phía dưới hắn ta, còn Tạ Linh Vận đã ăn mặc chỉnh tề, đứng bên cạnh nàng, cẩn thận quan sát Lục Dụ Quả là dáng vẻ thần tiên, chẳng trách tiểu hồ ly lại không ngớt lời ca ngợi hắn ta.
Lục Du thoáng ngạc nhiên, người phàm mà không khiếp sợ uy nghi thần thánh của hắn ta, dám nhìn thẳng vào mắt hắn ta từ trước đến nay chẳng có mấy ai.
Hắn ta nảy sinh chút hứng thú, muốn xem thử số mệnh của thiếu niên này, nhưng khi nhìn vào thì chỉ là một khoảng tối mịt.
Có lẽ, hắn là thần tiên luân hồi, đang chịu kiếp nạn nên đã bị Ti Mệnh xóa bỏ mệnh cách, hoặc cũng có thể hắn là phàm nhân được thiên đạo bảo hộ.
Hắn ta đã tìm ra nguyên nhân khiến tinh vị của U Nương bị đảo lộn.
Thiếu niên này tuy bề ngoài là "thiên sát cô tinh", nhưng thực chất lại là người "không có mệnh cách".
Nước trong hòa lẫn với nước đục, ắt sẽ thành đục; lý lẽ mệnh cách cũng vậy.
Do đó, không phải U Nương nghịch thiên đổi mệnh mà là có người đang ảnh hưởng đến nàng.
Lục Du suy nghĩ hồi lâu rồi mới cất lời "Ngươi tên là gì?" "Bẩm tiền bối, tại hạ là trưởng tử nhà họ Tạ ở kinh thành, Tạ Linh Vận." Tạ Linh Vận cúi mình đáp, lễ nghi chu toàn.
Ngón tay Lục Du gõ nhẹ lên mặt bàn "Có phải là Tạ gia dưới chân thiên tử?" Tạ Linh Vận vẫn cúi mình "Chính là vậy." Trăm năm trước, hắn ta từng vào hoàng cung xử lý vài việc, có gặp người nhà họ Tạ đôi ba lần.
Khi đó, chủ nhân Tạ gia đã giúp hắn ta một ân huệ, hắn ta liền hứa hẹn ba đời nhà họ Tạ khí tử hà sẽ không ngớt.
Tính đến giờ, Tạ Linh Vận hẳn là đời thứ tư.
Lục Du bấm đốt ngón tay, vuốt chiếc nhẫn gỗ trên tay mình, nghĩ mãi không ra.
Tạ gia ở kinh thành vốn xuất hiện không ít đại thiện nhân, lý ra phúc khí phải tràn đầy, Tạ Linh Vận là hậu duệ, đương nhiên phải kế thừa vận khí đó, được tổ tiên bảo hộ, dẫu có thế nào cũng không đến mức tệ hại như bây giờ.
Không thấy dấu vết ai đó từ giữa can thiệp, cướp đi vận khí, cũng chẳng thấy thiên đạo bảo hộ hắn.
Nghĩ đến đây, hắn ta chỉ có thể kết luận rằng hắn là thần tiên lịch kiếp, nhưng là vị nào thì không rõ.
Đôi mắt Lục Du là màu nâu nhạt, nhạt đến mức không ai có thể đoán được cảm xúc trong đó.
Thấy Lục Du lại rơi vào trầm tư, U Nương sợ hắn ta đang nghĩ cách trách phạt mình bèn nhảy lên đùi hắn ta, cụp tai xuống, đuôi ve vẩy đầy vẻ nịnh nọt.
Lục Du thở dài, bàn tay lớn đặt lên đầu nàng, dịu giọng "Các ngươi có biết việc hành lễ Chu Công vừa rồi sẽ dẫn đến chuyện gì không?" U Nương nhanh miệng đáp "Sẽ có một hài tử chứ gì " Tạ Linh Vận im lặng.
"Thôi được, để ta nói cho các ngươi hay." Lục Du phất tay áo, khiến mỗi người thấy được ảo cảnh khác nhaụ Với U Nương, hắn ta không nói nhiều, chỉ để nàng thấy cảnh nữ tử trong đêm đầu tiên đau đớn đến


⬅ Trước Tiếp ➡