⬅ Trước Tiếp ➡

Ông lão vừa ăn vừa chỉ đám người giàu sang trên phố, cảm thán "Ta ngồi đây cả ngày, chẳng có ai cho ta một mẩu cơm thừa canh cặn.
Chỉ có tiểu cô nương ngươi là chịu bố thí cho ta một cái bánh." Nàng ôm gối, mắt nhìn về phía tửu lầu đang náo nhiệt, ngọn đèn sáng rực chiếu cả một góc trời.
Nàng ngẫm nghĩ rồi phán đoán "Có lẽ vì trời tối quá, họ không nhìn thấy ông." Lời đáp ngây thơ của nàng khiến ông lão bật cười.
"Tiểu cô nương, ngươi tên gì.." Nàng không để ý rằng đôi tai và chiếc đuôi hồ ly đã hiện rõ vì hết thời gian biến hóa.
Nàng khẽ vẫy đuôi, đáp "Ta là U Nương." Lời vừa dứt, ông lão đánh rơi nửa chiếc bánh xuống đất, hét lên "Yêụ.
yêu quái " U Nương giật mình, vội lấy tay che tai nhưng chẳng giấu nổi cái đuôi dài.
Hoảng hốt, nàng nói "Lão gia gia, đừng sợ Ta là yêu quái tốt." Thế nhưng ông lão đã sợ đến mất trí, vừa bò vừa lùi lại, miệng lắp bắp "Hồ ly..
hồ ly tinh " Tiếng hét của ông ta thu hút ánh mắt của người đi đường.
Có người thấy chiếc đuôi của nàng đong đưa qua lại liền kinh hô, những tiếng thét kinh hãi vang lên bốn phía.
Nàng bị một đám người vây quanh, ánh mắt họ tràn đầy tò mò, kinh hãi, xen lẫn sợ sệt.
Có kẻ thấy lạ ném thử một viên đá, thấy nàng không phản ứng, bọn họ bỗng như đồng loạt khởi nghĩa, nhao nhao ném đủ mọi thứ vào người nàng.
Nàng bị vây kín, chỉ biết ôm đầu, miệng lặp đi lặp lại "Ta..
Không còn cách nào, nàng đành hóa về nguyên hình.
Đám đông thấy hồ ly hiện ra thì hoảng sợ chạy tán loạn.
Nàng vội bỏ chạy, chẳng dám dừng lại dù chỉ một bước, cứ như thể hễ dừng lại sẽ bị đám người kia bắt lấy.
Ở bên này, Tạ Linh Vận thấy mặt trời đã khuất núi Tây mà vẫn chưa thấy nàng về, định bụng ra ngoài tìm, vừa bước đến cổng lớn đã bị một vật xám xịt lao vào lòng, toàn thân nàng run rẩy.
"Lại gặp rắc rối nữa à?" Hắn cúi đầu nhìn con hồ ly trong tay, nhỏ giọng hỏi "Sao thế?" Nàng chui đầu vào khuỷu tay hắn, lí nhí đáp "Tai với đuôi bị người ta thấy rồi.." "Ngươi xuống núi chơi à?" "Ừm." Nàng không nói thêm gì, chỉ rúc vào lòng Tạ Linh Vận, mềm nhũn như một đống lông không xương.
Thấy nàng buồn bã, hắn không hỏi gì thêm.
Nhìn nàng dính đầy bùn đất và cả vụn trứng gà vỡ, hắn chuẩn bị nước nóng rồi đưa nàng đi tắm.
Tảng lông đen bẩn bám đầy người cuối cùng cũng lộ ra màu xám trắng nguyên bản.
Đặt nàng lên đùi, hắn cầm khăn chậm rãi lau từng tấc lông.
U Nương nghẹn ngào nói "Không phải ta đi chơi..
Ta chỉ muốn tìm một quyển bí kíp võ công tuyệt thế cho ngươi." "Tìm cho ta làm gì?" Mấy tháng ở chung, Tạ Linh Vận cảm thấy U Nương không giống đám hồ ly tinh mưu mô xảo quyệt trong truyền thuyết chút nào, chỉ là một con hồ ly ngốc, nàng cứ như một đứa trẻ hay hỏi những câu kỳ lạ, làm những việc khiến người khác dở khóc dở cười.
"Ngươi yếu quá, như quả bí đao không chịu lớn, ta muốn tìm bí kíp cho người rèn luyện thân thể, sau này rời núi cũng tránh bị người ta bắt nạt." Tạ Linh Vận tức quên cả đáp lại, chỉ thấy nàng càng nói càng khiến người ta khó chịu trong lòng.
U Nương dường như rất để tâm đến chuyện Tạ Linh Vận trông "yếu ớt chẳng chịu nổi một cơn gió", không ngừng quả quyết sẽ tìm cho hắn một bộ võ công tuyệt thế.


⬅ Trước Tiếp ➡