Chương 8
Hắn thấy cần phải dập tắt ý nghĩ nguy hiểm đó từ trong trứng nước, nếu không với cái tính hay gây họa của nàng, chẳng biết chừng nàng sẽ lẻn vào tàng thư các của một đại môn phái nào đó "Ta biết võ công." U Nương chẳng buồn tin.
Vừa nói, Tạ Linh Vận vừa lấy thảo dược đã giã nhuyễn đắp lên móng vuốt của nàng, thuần thục băng bó bốn chân cho nàng "Ngươi ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời lên cao, đương nhiên không thấy ta sáng sớm múa đao luyện kiếm." Nàng khẽ vung móng vuốt trước mặt "Ta không tin, người ta đều nói luyện võ có thể cường thân kiện thể, sao nhìn ngươi giống cây héo thế, như sắp rụng đến nơi rồi?" Tạ Linh Vận nhẫn nại giải thích, rằng thể chất yếu kém là do bẩm sinh, không phải tàn tật, vậy mà qua miệng nàng lại như thể hắn mắc bệnh nan y.
Nàng lại hỏi "Thế sao ngươi thấp thế?
Trông chẳng khác gì quả bí đao." " Tạ Linh Vận im lặng một lúc, hít sâu một hơi "Ta vẫn đang trong tuổi lớn, được chưa?" Nàng lại ra vẻ nghiêm túc nói "Ta chỉ lo ngươi dinh dưỡng không đủ thôi mà.
Ở trong núi mà thiếu dinh dưỡng thì dễ chết lắm.
Ngươi còn nhỏ, phải ăn uống tẩm bổ cho tốt thì mới mau lớn được." Tạ Linh Vận nghẹn lời, không biết phải đối đáp với U Nương ra sao.
Dường như từ đầu tới giờ, cách suy nghĩ của họ chẳng hề chung nhịp.
Hắn đặt cả người con hồ ly nhỏ lên góc giường, bắt nàng đi ngủ.
Ngủ rồi thì sẽ không đặt ra mấy câu hỏi ngớ ngẩn nữa.
Hắn mặc nguyên y phục lên giường, nàng thu bốn chân bị thương lại, cuộn tròn lăn tới bên cạnh hắn, cái đầu hồ ly tội nghiệp gác lên ngực hắn.
"Ngươi xem, mấy vết thương này đều là do ngươi mà ra.
Vậy nên hôm nay cho ta ngủ chung với ngươi đi?
Ta sẽ ngoan, chỉ nằm bên cạnh thôi." "Được rồi." Tạ Linh Vận bóp sống mũi, động tác này chẳng biết tự khi nào đã thành thói quen của hắn.
Bị thương mà vẫn không chịu yên phận, dường như chẳng có gì có thể ngăn cản được sự hiếu động của nàng.
Nếu từ chối, con hồ ly nhỏ này chắc chắn sẽ giở trò ăn vạ, cuối cùng sẽ ồn ào đến mức hắn phải nhượng bộ.
"Sao ngươi cứ dính lấy ta vậy?" Tuy nhiên, hắn vẫn rất tò mò lý do vì sao U Nương chỉ cần tìm được cơ hội là lại dính lấy hắn.
"Vì ngươi thơm." Cái đầu hồ ly của nàng cọ vào khuỷu tay Tạ Linh Vận.
Hắn ngập ngừng hỏi "Ta..
thơm như đồ ăn ấy à?" "Không phải cái kiểu đồ ăn.
Ta cũng không nói rõ được, chỉ là muốn đến gần ngươi thôi." Nàng lại bổ sung thêm "Giống như Lục Du vậy, nhưng hắn không thích ta tới gần, mỗi lần ta lại gần hắn đều đẩy ta ra xa." Tạ Linh Vận hỏi Lục Du là ai.
U Nương lập tức phấn khích, như một tín đồ cuồng nhiệt kể về sự vĩ đại của Lục Dụ Hắn là cửu vĩ kim hồ duy nhất trong trời đất, cũng là chủ nhân của Âm Sơn, vừa như sư phụ lại vừa như phụ thân của nàng.
Tạ Linh Vận nằm ngửa nhìn trần nhà, nghe nàng thao thao bất tuyệt kể về Lục Du suốt cả canh giờ.
Từ lần đầu tiên nàng gặp Lục Du, phần lớn là mấy chuyện vụn vặt, trong đó nhiều nhất là những việc ngớ ngẩn nàng làm bị Lục Du trừng phạt.
Kể mãi, nàng chẳng biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.
Nghe xong, Tạ Linh Vận chỉ cảm thấy con cửu vĩ kim hồ kia thật đáng thương.
U Nương kể rằng nàng vô tình thả một hung