⬅ Trước Tiếp ➡

thú thượng cổ tên là Cùng Kỳ ra ngoài, khiến cho Lục Du không còn cách nào khác phải ra tay dọn dẹp rắc rối.
Hắn ta giao chiến với Cùng Kỳ suốt bảy ngày bảy đêm, nơi hai bên tranh đấu không còn lấy một ngọn cỏ, hủy hoại nửa vùng Thương Cùng.
Cuối cùng, Lục Du bị tổn thương nguyên thần, mất trăm năm tu dưỡng mới khôi phục được, còn U Nương thì bị giam trong tháp Tỏa Yêu ba năm để hối lỗi.
U Nương lại kể, một lần nàng cùng Lục Du đến Đông Hải dự tiệc, không cẩn thận rút cả Định Hải Thần Châm ra.
Ngay lập tức, biển cả cuộn trào, cá tôm nhảy vọt lên khỏi mặt nước, thuyền bè trên biển chứng kiến cảnh tượng này liền tưởng rằng Hải Long Vương nổi giận giáng xuống thần phạt.
Cuối cùng, Lục Du phải hao tổn ngàn năm tu vi để đưa Định Hải Thần Châm về vị trí cũ, lại sử dụng thần thức cứu lấy những dân chúng bị chìm tàu mới giúp U Nương tránh được nghiệp quả.
Dẫu vậy, nàng vẫn bị nhốt trong tháp Tỏa Yêu mười năm.
Tạ Linh Vận nghe đến đây thì cười nhạo "Trên đất dưới biển ngươi đều đã gây họa, vậy còn trên trời thì sao?" Hắn chỉ buột miệng hỏi, không ngờ U Nương thật sự từng có kỷ lục gây họa ở Thiên đình.
U Nương đáp, nàng cũng không nhớ rõ, chỉ biết mình suýt bị Ngọc Đế ném xuống Tru Tiên đài, may mà Lục Du kịp kéo nàng lên.
Từ đó, trong lòng Tạ Linh Vận, U Nương đã từ một tiểu tinh linh gây họa thăng cấp thành tai tinh.
Hắn nghĩ, nhất định phải trông chừng nàng thật kỹ, không để nàng gây ra chuyện ngốc nghếch.
Tạ Linh Vận sợ chỉ cần chớp mắt, nàng có thể khiến bầu trời thủng một lỗ.
Buổi sớm, động tĩnh hắn thức dậy làm nàng hồ ly đang dựa vào hắn cũng bị đánh thức.
U Nương ngáp một cái, nhìn ra ngoài cửa sổ "Ngươi dậy còn sớm hơn cả gà." "Do ngươi ngủ quá trễ." Tạ Linh Vận vừa mặc áo ngoài vừa đáp.
"Chẳng phải ngươi nói muốn xem ta luyện kiếm sao?" U Nương chui trở lại vào ổ chăn ấm, lười nhác ngáp dài "Ta biết ngươi rất lợi hại rồi, ngủ ngon nhé, anh hùng cái thế." Tạ Linh Vận cương quyết muốn cho nàng chiêm ngưỡng phong thái oai hùng của mình.
Hắn giật lấy chăn, ôm nàng hồ ly trong một tay, tay kia cầm trường kiếm.
U Nương khóc lóc kêu than "Ta là người bị thương, ta cần nghỉ ngơi Ngươi ngược đãi động vật, đồ cầm thú " Sau khi làm loạn một hồi, cả người nàng rũ rượi như bộ lông hồ ly bị rút hết xương sống, chỉ biết ỉu xìu tựa vào người hắn mà lầm bầm "Ngủ..
ngủ..
"Rồi lát nữa ngươi sẽ chẳng muốn ngủ đâụ" Hắn tuy chưa từng biểu diễn kiếm pháp tự sáng tạo cho ai xem, nhưng đối với thực lực bản thân, hắn vô cùng tự tin.
Đến rừng trúc, Tạ Linh Vận đặt U Nương ngồi trên một khúc gỗ, còn mình thì đứng giữa rừng.
Hắn giơ cao trường kiếm "Tiểu hồ ly, nhìn kỹ đây." U Nương miễn cưỡng mở mắt, vừa thấy tư thế của hắn liền cảm thấy hứng thú hơn.
Thiếu niên ngọc diện bạch y, kiếm khí mà hắn múa lên cuốn theo lá trúc rải rác dưới đất, những chiếc lá như được thổi hồn mà nhảy múa trong gió.
Mũi chân hắn nhẹ điểm, lướt trên những thân trúc, tựa như đang giao chiến với trăm người.
Mỗi một nhát kiếm đều chuẩn xác chặt gãy một cây trúc, chiêu nào cũng sắc bén chí mạng.
Kiếm thế hắn phát ra khiến người ta lạnh sống lưng, khó mà tin được đây lại là kiếm pháp của một thiếu niên.
Trong mắt U Nương, thiếu


⬅ Trước Tiếp ➡