Hoắc Tiêu nhìn khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của Dung Xu, không khỏi nói: "Gia Gia, sau lưng nàng còn có chúng ta, chúng ta vẫn luôn ở đây." Gia Gia là tiểu danh của Dung Xu, ở độ tuổi nam nữ khác hắn không nên gọi nàng như vậy, nhưng hắn vẫn không nhịn được hành động đường đột này.
Dung Xu cười cười: "Ta biết." Nàng không để sự vô lễ của hắn ở trong lòng, tất cả đều rơi vào trong mắt Trịnh Đình, hắn trợn mắt muốn nứt ra, tựa như hùng thú bị lãnh địa bị xâm lấn.
Xe ngựa từ vùng ngoại ô chạy vào kinh thành, lúc đi qua cửa thành có thể dễ dàng đi vào mà không cần kiểm tra, dù sao thị vệ gác cổng nhìn thấy Hoắc Tiêu cũng tự động nhường đường, tránh lúng túng vén rèm xe ngựa kiểm tra, hầu hết nhân sĩ ở Trường An đều biết Trịnh Đình và Dung Xu, nếu mở rèm xe kiểm tra e rằng một thời gian sau sẽ có tin đồn bay đầy trời.
Xe ngựa chạy thẳng vào ngõ Ngũ Khúc, ngõ Ngũ Khúc là khu phố gần hoàng thành nhất Trường An. Hầu như tất cả những người sống trong đó đều là vương tôn hoặc quan chức cao, những ngôi nhà ở trong khu vực này không hề rẻ, lúc trước bọn họ có thể mua nhà ở chỗ này cũng không tránh khỏi sự tài trợ của Dung gia. Tất cả quan tứ phẩm đương triều ngoại trừ xuất thân có gia sản giàu có, cũng chỉ có Trịnh trạch đặt ở ngõ Ngũ Khúc, đương nhiên là nhờ một phần của hồi môn của Dung Xu.
Cửa nhà Trịnh gia mở rộng, Dung Xu và Hoắc Tiêu trực tiếp cưỡi ngựa song song vào tiền viện, xe ngựa đi theo phía sau, cuối cùng là đội quân Vũ Lâm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Đây là làm sao vậy?" Động tĩnh ở cửa quá lớn, lão phu nhân và lão gia Trịnh gia cùng đi ra, phía sau còn có Trịnh Nhân Nhân, thân muội Trịnh Đình đi theo.
Trong đình viện lớn như vậy có hai chiếc xe ngựa, Trịnh Đình xuống xe trước, phân phó Hà Quyên không được xuống xe.
"Phụ thân." Quân gia trẻ tuổi mặc áo giáp ôm hai đứa trẻ từ một chiếc xe ngựa khác.
Một đứa nhìn hơn ba tuổi, đứa còn lại thì khoảng hai, tính ra là ba năm ôm hai đứa, rất ấm áp.
Sắc mặt Trịnh Đình đen như đáy nồi.
"Tổ mẫu." Đứa lớn dang rộng vòng tay về phía Trịnh Đình, đứa còn lại thì chạy về phía Trịnh lão phu nhân, miệng gọi một cách thân thiết.
Vẻ mặt Trịnh lão phu nhân có chút khó xử, Trịnh lão thái gia bên cạnh có chút không thể tin nhìn phát thê của mình: "Đây rốt cuộc là chuyện gì?"
"Thì ra Trịnh lão phu nhân đã biết, lại còn giúp Trịnh đại nhân giấu đi." Một tiếng nương thật sự không gọi ra được, những năm gần đây Trịnh lão phu nhân luôn hà khắc với nàng, thích đưa ra những quy củ với nàng, vì Trịnh Đình nàng vẫn luôn nhẫn nhịn nhưng hiện giờ nàng không có ý định nhẫn nhịn nữa.
Trịnh lão phu nhân xưa nay luôn miệng lưỡi sắc bén, bà muốn nói gì đó nhưng lại bị Trịnh lão thái gia trừng mắt một cái, hậm hực ngậm miệng lại.
"Che giấu cái gì? Để cho nàng ta xuống, xe ngựa không thể dừng lại ở sân lâu."