⬅ Trước Tiếp ➡
Trịnh Đình hít một hơi thật sâu, lúc này mới để Hà Quyên xuống xe, Hà Quyên mở to hai mắt, dường như rất hưng phấn, trạch viện xinh đẹp này sau này sẽ có chỗ cho nàng!
"Nương!" Đứa trẻ mới vừa rồi còn ôm đùi Trịnh Đình đã chạy đến ôm đùi Hà Quyên, thật là một bức tranh gia đình hạnh phúc tuyệt đẹp.
Trịnh lão thái gia cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện: "Oan nghiệt!" Ông vỗ trán.
"Lão gia nói cái gì vậy? Bọn trẻ đều đang ở đây, lão gia nói như vậy sẽ làm mấy đứa trẻ sợ hãi đấy." Trịnh lão phu nhân che lỗ tai đứa nhỏ đang ôm bà.
"Bà.." Trịnh lão thái gia tức giận muốn chết: "Không biết nặng nhẹ, cái đồ nông cạn! Đứa nhỏ ngoại thất này không liên quan gì đến nhà họ Trịnh của chúng ta!" Trịnh gia sinh ra trong một gia đình làm nông, nhưng Trịnh lão thái gia năm xưa là một tú tài, có đọc sách, đương nhiên biết lý lẽ hơn Trịnh lão thái thái, mà Trịnh lão thái thái xuất thân thương hộ, năm xưa trong nhà sống không tệ, đi theo một tú tài nghèo, phải dùng của hồi môn của mình để chu cấp cho nhi tử mua sách với chi phí đi thi.
Nước Đại Vân cả ba đời quân chủ đều không có tam cung lục viện, coi hoàng hậu như mạng sống, nước Đại Vân vốn không chuộng tam thê tứ thiếp, độ khoan dung với ngoại thất càng kém, dưỡng ngoại thất bên ngoài sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan.
Nếu như nương gia của thê tử không cao quý thì thôi đi, nhưng đằng này Trịnh gia bọn họ vốn là cưới cao, giờ lại xảy ra chuyện này..
Trịnh lão thái gia bất đắc dĩ lắc đầu: "Xu nhi, hôm nay phụ thân ở chỗ này làm chủ cho con, chỉ cần con không gật đầu, không ai có thể vào cửa."
Tuy rằng lão thái gia nhìn như muốn giúp đỡ Dung Xu, nhưng đây rất rõ ràng là đánh đứa nhỏ cho người khác xem, nặng nề nâng lên, nhẹ nhàng buông xuống.
"Lão thái gia nói lời này sai rồi, sau lưng Dung Xu chúng ta còn có toàn bộ Dung gia, ngàn vạn con cháu Dung gia làm chỗ dựa vững chắc, không tới phiên thái gia giả bộ." Hoắc Tiêu này luôn là một tên mỏ hỗn, tuyệt đối không để ý đến chuẩn mực thế tục, cho dù là đối mặt với một lão gia, hắn cũng không có giọng điệu quá tốt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hoắc Tiêu hoàn toàn nhìn thấu lời nói hoa mỹ của lão thái gia, ông căn bản không muốn trút giận cho Dung Xu, còn nói chỉ cần Dung Xu không gật đầu thì không ai có thể vào cửa! Hóa ra là muốn ép nàng tự mình rộng lượng, nạp đứa trẻ kia vào cửa sao?
"Hoắc Tiêu, ngươi hãy tôn trọng một chút đi." Trịnh Đình tức giận nhìn chằm chằm Hoắc Tiêu không buông, nhưng bị vẻ mặt ngang ngược và khí thế bức người của Hoắc Tiêu trừng trở về.
"Ta cảm thấy Hoắc Tiêu nói rất đúng, chuyện hôm nay không cần lão thái gia làm chủ, trong lòng lão thái gia thiên vị, không cách nào công bằng trong chuyện này, đương nhiên cũng không cách nào làm chủ cho ta." Dung Xu đã không còn ý định bảo trì vẻ mặt bình thản, đây là tính toán cá chết lưới rách.
"Dung Xu, ngươi dám nói chuyện với phụ thân ngươi như vậy sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡