Ngày Đêm Nhớ Em
Chương 26
⬅ Trước Tiếp ➡

“Sao lại không Con nhỏ đó nhìn thì dịu dàng ngoan ngoãn, thực chất lại là con bò bướng bỉnh Hơn nữa nó rất hay để bụng. Trước kia chẳng phải bà Vương hàng xóm chỉ chiếm có một chút đất nhà nó thôi sao, mà nó nửa đêm còn dậy đạp đổ hết đống gạch người ta vừa xây ”
Lâm Trạch nói “Đó là bởi vì nhà bà Vương ức hiếp bọn họ, Sương Sương làm vậy cũng chỉ là muốn bảo vệ bà ngoại thôi.”
“Mẹ mặc kệ, tóm lại con và Tần Sương đời này là không thể nào Trừ khi mẹ với bố con đều chết hết rồi ”
Trong lúc nói, thang máy đã đến tầng một, mấy người kia ra ngoài, Hà Lực đi phía sau bên cạnh Lương Yến Châu liền cẩn thận nhìn sắc mặt của anh.
Cậu ấy vốn là trợ lý đặc biệt của Lương Yến Châu, giỏi nhất chính là xem sắc mặt đoán ý.
Tuy Lương Yến Châu không nói, nhưng cậu ấy sớm đã nhìn ra, Lương Yến Châu tuyệt đối có thích Tần Sương. Lúc này vô tình nghe thấy những lời kia, cũng không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Cậu ấy còn đang suy nghĩ, thì thang máy đã đến tầng hầm một.
Lương Yến Châu đi ra trước, cậu ấy vội vàng đuổi kịp.
Một lúc sau, nghe thấy Lương Yến Châu nói “Đi điều tra về Tần Sương.”
“Ngài nói là?”
“Đưa cho tôi toàn bộ tư liệu của cô ấy từ nhỏ đến lớn, bao gồm cả tình hình gia đình.”
Hà Lực hiểu ra, vội vàng nói “Vâng, tôi lập tức đi điều tra.”
Thân thế của Tần Sương điều tra rất dễ, chín giờ tối, khi Lương Yến Châu đang ăn cơm ở ngoài thì điện thoại của Hà Lực gọi đến.
Lương Yến Châu bắt máy.
Hà Lực vội vàng báo cáo “Lương tổng, thân thế của Tần tiểu thư tôi đã điều tra rõ ràng rồi.”
Lương Yến Châu khẽ ừm một tiếng, mắt hơi cụp xuống, gõ tàn thuốc vào gạt tàn bên cạnh, giọng lười nhác vang lên “Nói đi, tôi đang nghe đây.”
Hà Lực lập tức báo cáo lại từng chuyện mà cậu ấy đã điều tra được.
“Tần tiểu thư là người Nam Thành, năm bảy tuổi thì mẹ qua đời. Vốn dĩ cô ấy còn có bố và một người em trai, nhưng bố cô ấy sau khi mẹ mất không lâu thì bỏ đi, lúc đi chỉ mang theo em trai, để cô ấy lại ở quê.”
Lương Yến Châu nghe đến đây, động tác gõ tàn thuốc hơi khựng lại.
Im lặng vài giây, anh dập tắt điếu thuốc, ném vào gạt tàn, rồi ngồi thẳng người, ánh mắt trở nên trầm xuống “Tiếp tục.”
Hà Lực tiếp tục nói “Tôi đã liên hệ được một người hàng xóm cùng thôn với Tần tiểu thư, nói rằng ngày bố cô ấy đưa em trai đi, Tần tiểu thư vẫn luôn chạy theo phía sau chiếc xe, không biết đã chạy bao xa, lúc quay về thì một chiếc giày cũng rớt mất, chân toàn là máụ”
Nói đến đây, Hà Lực cũng có chút không nỡ nói tiếp.
Lương Yến Châu im lặng khá lâu, như đang tiêu hóa cảm xúc.
Một lúc lâu sau, anh mới tiếp tục mở miệng “Sau đó thì sao?”
Hà Lực lại nói “Sau này Tần tiểu thư vẫn luôn sống cùng bà ngoại nương tựa lẫn nhaụ Nghe hàng xóm nói, bố cô ấy từ đó về sau chưa từng quay lại thăm cô ấy lần nào, giống như hoàn toàn quên mất mình còn có một đứa con gái.”
“Bà ngoại của Tần tiểu thư sức khỏe không tốt, cũng không có công việc ổn định. Để nuôi lớn cô ấy, bà chỉ có thể trồng ít rau, nuôi gà vịt đem bán. Lúc rảnh thì đi khắp nơi nhặt rác, hai bà cháu sống dựa vào đó.”


⬅ Trước Tiếp ➡