Chương 27
“Nghe hàng xóm của Tần tiểu thư kể, từ nhỏ Tần tiểu thư đã rất hiểu chuyện, những lúc không đi học thì giúp bà ngoại làm việc. Khi bà ngoại đi nhặt rác, cô ấy cũng đi theo, hàng xóm thường thấy hai bà cháu, mỗi người kéo một cái bao tải dọc đường lục tìm thùng rác.”
“Sau đó Tần tiểu thư lên thị trấn học cấp hai. Để kiếm tiền, vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè thì đi làm chui. Nghe nói từng vào xưởng, làm ở công trình, cũng lén rửa bát ở bếp sau nhà hàng.”
“Mãi đến khi Tần tiểu thư học cấp ba, hình như là trường có tổ chức diễn kịch, Tần tiểu thư bị thầy giáo gọi đi đóng vai chính. Vở kịch được mang đi thi ở tỉnh không chỉ đạt giải nhất mà còn có tiền thưởng. Nghe nói chính từ khi đó, Tần tiểu thư mới bắt đầu muốn thi vào Học viện Điện ảnh.”
“Nhưng mà……”
Nói đến đây, Hà Lực ngập ngừng một chút.
Lương Yến Châu hỏi “Nhưng mà cái gì? Nói tiếp.”
Hà Lực nói “Tôi còn tra được một số chuyện khác. Nghe nói năm đó Tần tiểu thư thi vào trường là thủ khoa kép cả văn hóa lẫn chuyên ngành. Lên năm hai thì bắt đầu nhận phim, vừa mới bắt đầu đã có thể diễn vài vai khá quan trọng, từng gây được chút tiếng vang trên mạng.”
“Cũng chính lúc đó, một công ty lớn trong ngành đã đưa cành ôliu cho Tần tiểu thư. Khi đó chắc cô ấy cũng định ký hợp đồng, hai bên bàn bạc gần như xong xuôi, đối phương nói có một dự án nữ chính cho Tần tiểu thư, dẫn cô ấy đi gặp đạo diễn và bên nhà sản xuất. Kết quả là đến nơi mới phát hiện thực chất là đưa cô ấy đi tiếp rượụ”
“Nghe nói Tần tiểu thư không chịu, quay đầu bỏ đi, cũng không định ký với công ty kia nữa. Có lẽ chính vì vậy mà đắc tội với công ty lớn, từ đó về sau không nhận được phim gì, cho nên hai năm nay vẫn luôn chỉ làm diễn viên quần chúng trong đoàn phim. Đúng rồi Lương tổng, tôi đã thu thập tất cả những bộ phim mà Tần tiểu thư đóng trong hai năm nay, có cần gửi cho ngài không?”
Lương Yến Châu nói “Gửi vào hòm thư của tôi.”
“Vâng, tôi lập tức gửi cho ngài.”
Cúp máy, Lương Yến Châu ngồi yên trên ghế một lúc, mắt hơi cụp xuống, không nhìn ra được đang nghĩ gì.
Tần Uẩn ngồi bên cạnh nhìn anh, hỏi “Đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì.” Lương Yến Châu lấy áo khoác đứng dậy “Đi đây.”
Khi xuống bãi xe ngầm lấy xe, Hà Lực vừa lúc gửi vào hộp thư của Lương Yến Châu tập hợp toàn bộ những cảnh phim mà Tần Sương đã quay trong hai năm qua.
Lương Yến Châu ngồi trong xe, mở email.
Hai năm nay Tần Sương tuy chạy nhiều đoàn phim, nhưng tổng cộng thời lượng diễn cộng lại cũng chỉ hơn hai mươi phút.
Lương Yến Châu mở ra, chiếu theo tốc độ bình thường xem hết.
Anh xem xong phát hiện, thực ra hai năm nay Tần Sương đã đóng rất nhiều phim, nhưng đa số đều chỉ là vai làm nền, kiểu đứng trong góc, khán giả nếu không nhìn kỹ căn bản không biết chỗ đó còn có người.
Hoặc không thì diễn mấy vai nữ phụ độc ác, ngu xuẩn, bị người ta ghét, trong phim không chỉ bị đánh, còn bị quăng quật khắp nơi, hy sinh lớn như vậy mà cũng chỉ đổi lấy vài phút xuất hiện.
Thậm chí còn có vai nữ thích khách bịt mặt từ đầu đến cuối, thoại rất nhiều, nhưng cả bộ phim không thấy mặt, nếu không xem bảng phân vai thì căn bản chẳng biết là ai đóng.