Người nọ không kiên nhẫn lắm, kêu cô nằm xuống. Thế nhưng cô vừa ngồi xuống, còn chưa kịp đổi sang tư thế nằm nghiêng thì anh nhìn thấy tà sườn xám của cô bị trượt lên cao vì tư thế ngồi, xê dịch lên tận đùi, lộ ra làn da trắng như tuyết và mịn màng như kem.
"Đừng nhúc nhích."
Anh nóng mắt nhìn đi nơi khác, bảo cô dừng chuyển động chiếc eo thon đang nhẹ lắc lư.
"Bộ đồ cô mặc như vậy làm sao cởi ra được?"
"Hả?" Đôi mắt cô đầy vẻ hoang mang.
"Khụ." Nguỵ Đông ổn định lại hơi thở rối loạn của mình, mấp máy môi nói: "Ý tôi là, cô không cởi thì làm sao tôi xăm cho cô được?"
Hạ Chi Nam theo ánh sáng đèn mà nhìn thẳng ánh mắt u ám của anh, rõ ràng tính tình cô hay xấu hổ vậy mà lại bất ngờ hỏi một câu: "Mấy anh làm nghề xăm hình đều thích giở trò lưu manh vậy sao?"
"Nói bậy rồi."
Anh cũng chẳng buồn tức giận, cười ranh mãnh nói: "Cô sợ thì đừng cởi. Đi tìm chỗ khác đi."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt giao nhau, cũng không biết chạm vào dây thần kinh nào mà xấu hổ bay biến hết. Cô lấy tay trái chạm vào dây kéo phía trên thắt lưng.
Sườn xám cách tân tiện hơn sườn xám truyền thống, bên trong cô có mặc quần đùi bảo hộ. Cô kéo váy đến eo rồi nằm nghiêng xuống, dáng người nhấp nhô hấp dẫn, nửa người nửa đôi chân dài nuột nà thẳng tắp mảnh khảnh, trắng đến mức chói mắt.
"Bắt đầu đi."
Bây giờ thì cô trở thành người ra lệnh.
Ngụy Đông trầm ngâm nhìn cô một lúc, không nói thêm lời nào, cẩn thận chuyển bản vẽ đến chỗ xăm.
Làn da của cô ấy trắng như tuyết, hình ảnh những bó hoa nở rộ trên làn da trắng như tuyết có một sức hấp dẫn lạ thường.
"Cô nghĩ cho kĩ. Tôi bắt đầu đường secant rồi thì sẽ không xoá được đâu."
Đường secant là thuật ngữ bên trong đường tròn, tương đương với vẽ đường mẫu để xăm theo.
"Được."
Quả thật cô có hơi sợ, nhưng không phải sợ hối hận mà là sợ đau.
Đầu tiên, anh thoa một lớp Vaseline lên vùng xăm để làm mịn và tránh cho da quá khô ráp.
Kim của máy xăm rất mảnh, anh thử đâm kim vào thì kim xuyên qua bề mặt da, cảm giác đau nhói không quá rõ ràng. Cô nhịn đau không lên tiếng, anh cho rằng cô có thể chịu đựng được nên đẩy nhanh tốc độ kim châm, cảm giác đau đớn do kim đâm dày đặc vào vỏ não.
Hạ Chi Nam không dám kêu la, sợ lên tiếng rồi sẽ không còn dũng khí xăm tiếp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ngụy Đông tập trung vào công việc của mình, bắt đầu từ góc dưới bên phải cẩn thận vạch các nét, cẩn thận tỉ mỉ, làm đến nửa đường mới nhớ ra phải dừng lại cho cô lấy sức.
"Muốn nghỉ một lát không?" Anh ngồi thẳng dậy, thấp giọng hỏi.
"Không cần."
Mồ hôi rịn trên trán cô, giọng mũi nghe rất nặng như thể cô vừa khóc.
"Không cần thật sao?"
"Thật."
Anh ấn cái lưng cứng đờ của mình vài cái, chuyển sang tư thế ngồi thoải mái và tiếp tục chăm chú làm việc.
Xong bước vẽ nét, Ngụy Đồng để cô nghỉ ngơi một lúc, đổi mũi kim thành nhiều kim hơn để làm mờ bức tranh đã vẽ, cũng là xăm màu cho hình xăm.
Phần lưng dưới của Hạ Chi Nam hoàn toàn tê liệt, mỗi lần cử động là đau thấu tim.