⬅ Trước Tiếp ➡
Cô há miệng hít thở, nghiến răng nghiến lợi chịu đau, anh nhìn thấy cả nhưng không vạch trần, ngược lại anh khâm phục sức chịu đựng của cô.
Phải biết rằng xăm càng gần xương càng đau. Cô rất gầy, eo nhỏ đến mức một tay có thể ôm được.
Phần lưng dưới gần cột sống đau vô cùng, một người đàn ông bình thường cũng không khỏi kêu la hai lần, nhưng cô đã chịu đựng đến tận bây giờ mà không kêu la một tiếng.
Cô gái này cũng tàn nhẫn với chính mình thật.
Đồng hồ trên tường chỉ chín giờ.
Ngoài nhà mưa thu gió lạnh.
Trong phòng không ai nói tiếng nào, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng máy chạy, người đàn ông vùi đầu vào công việc, người phụ nữ cắn môi chịu đựng, mũi kim sắc nhọn xuyên qua sống lưng, thân thể cô run dữ dội vì đau.
"Đau lắm sao?"
Nín nhịn cả đêm, cuối cùng anh vẫn hỏi một câu.
Hạ Chi Nam cố nén nước mắt, cố chấp cắn môi: "Vẫn còn chịu được."
Người đàn ông nhếch môi, khẽ hừ một tiếng: "Khi không lại đi chịu tội."
Chắc là đã đạt đến cực hạn chịu đựng, mảnh nhỏ kim châm không ngừng đâm vào da thịt, cô không khỏi thở gấp một hơi.
Ngụy Đông không vội vàng gì, đặt máy xăm xuống, quay người đi về phía loa Bluetooth đã tắt.
"Có bài nào thích nghe không?" Anh rút điện thoại ra tuỳ tiện hỏi.
Cô sửng sốt một lúc rồi nhân tiện trả lời: "Mấy bài nhạc xưa tiếng Quảng Đông, bài nào cũng được."
Người đàn ông hơi ngạc nhiên, thấy cô còn trẻ, thoạt nhìn nhỏ hơn anh vài tuổi, anh không ngờ lại có phong cách cổ điển như vậy. Bây giờ rất ít cô gái thích nghe nhạc xưa.
Anh chuyển sang một bài hát của Lê Minh, Tình Yêu Ngày Hạ.
Giai điệu nhẹ nhàng và dịu dàng, kết hợp với giọng ca trầm ấm và tình cảm của Lê Minh tràn ngập cả căn phòng.
"Có phải em/ người cầm đóa hoa/ Anh và em gặp nhau trong mơ/ Thầm kín mùa hạ này/ Hứa đứng sau hoàng hôn/ Mặt trời lặn không buông em/ Sẽ không về/ Em có mong chờ anh không?"
Hạ Chi Nam thích bài hát này.
Mặc dù bình thường cô nói chuyện có mang chút giọng điệu mềm mại của vùng Ngô Nông, nhưng bị ảnh hưởng tiếng Quảng Đông của ba từ khi còn nhỏ, nên cô thông thạo tiếng Quảng Đông và yêu thích các bài hát tiếng Quảng.
Lông mày và mắt cô giãn ra, cơ thể căng thẳng cũng dần thả lỏng.
Bài hát này lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần liên tục, cô nghe mãi không thấy chán, tâm tư đắm chìm trong đó, hoàn toàn quên mất cảm giác đau đớn mơ hồ.
Cuối cùng, khi anh xăm xong cả hình, cô đã hoàn toàn thích ứng, thậm chí còn ngâm nga hát theo.
"I LOVE YOU/ Em có nghe không/ Em sẽ như anh/ Đợi từng giây giữa mùa hè xa.."
Cô ấy nói tiếng Quảng Đông rất chuẩn có lẫn giọng Giang Nam nhẹ nhàng.
Gần như cả khuôn mặt của Ngụy Đông đều ẩn trong bóng tối, sắc mặt anh có vẻ bình thường, chỉ có động tác trên tay anh dừng lại trong hai giây.
Anh cẩn thận bôi thuốc mỡ lên người cô, bọc một lớp màng bọc thực phẩm để thuốc không dính vào quần áo rồi cất dụng cụ đi như không có chuyện gì xảy ra.
"Xong rồi."
"Ồ."
Người phụ nữ quay lại, không nhìn thấy được hình mới xăm nên đề nghị anh chụp ảnh cho cô xem. Anh cũng không nói nhiều mà đồng ý, lấy điện thoại ra chụp từ nhiều góc độ rồi chọn tấm đẹp nhất đưa cô.
"Đẹp quá."

⬅ Trước Tiếp ➡