⬅ Trước Tiếp ➡
Mở ra hộp trang điểm, Ôn Cẩn trang điểm nhẹ một chút cho bản thân. Bản thân liền trở nên xinh đẹp. Bỏ qua cách ăn mặc đơn giản, dung mạo trước kia đã trở lại.
Ôn Cẩn lớn lên rất xinh đẹp. Trong vòng hào môn rất nhiều người đều nói diện mạo của cô vừa thấy chính là không an phận, quá mức quyến rũ vũ mị, một bộ dáng tiểu tam hồ ly tinh, công phu trên giường khẳng định phi thường hấp dẫn. Trách không được Thẩm Nhượng vô tâm vô tình cũng bị cô câu lên giường.
Khóe miệng gợi lên một độ cong trào phúng. Ánh mắt Ôn Cẩn lạnh lùng. Kiếp trước cô rốt cuộc ngu xuẩn đến mức nào mới có thể cho rằng sinh con trai, trở thành Thẩm phu nhân là có thể nắm chặt lấy Thẩm Nhượng?
Lần đầu tiên của hai người vốn dĩ chính là do Thẩm Nhượng tính kế. Khó trách sau khi kết hôn, hắn rất ít chạm vào người cô. Ngay cả khi hai người cùng giường, cô dùng các loại thủ đoạn câu dẫn anh đều thờ ơ.
Ôn Cẩn đi đến bên cửa sổ, dùng sức đem bức màn rắn chắc kéo ra. Phòng ngủ vốn tối tăm nháy mắt trở nên sáng ngời. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào trên mặt Ôn Cẩn. Cô nhắm mắt lại, nâng lên tay che khuất ánh sáng.
Chờ sau khi đôi mắt đã thích ứng cô mới chậm rãi buông tay. Nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ ánh mắt dần dần trở nên ôn hòa, trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng.
Ôn Cẩn cũng không cảm thấy bản thân là một người thông minh. Kiếp trước cuộc sống của cô chỉ có Thẩm Nhượng.Cô cho rằng một ngày nào đó Thẩm Nhượng sẽ yêu cô. Thẳng đến khi nhìn thấy Thẩm Nhượng ôm Trình Tĩnh Sơ kịch liệt hôn môi cô ta, cùng tính cách lãnh đạm khi đối mặt với cô khác nhaụ
Khi đó cô mới phát hiện,hoá ra Thẩm Nhượng cũng không hoàn toàn lãnh đạm. Chỉ bởi vì cô là Ôn Cẩn, không phải người trong lòng của anh mà thôi.
Ngoài cửa sổ, trong hoa viên vừa lúc đến mùa hoa nở. Mấy người làm vườn đang tưới nước, thỉnh thoảng châu đầu ghé tai.
Ôn Cẩn sờ trái tim của mình. Cô tựa hồ có thể cảm nhận được trái tim mạnh mẽ nhảy lên. Kiếp trước cô nỗ lực lâu như vậy. Vì Thẩm Nhượng ngay cả tôn nghiêm cũng không cần, kết quả hắn vẫn yêu Trình Tĩnh Sơ. Người lạnh nhạt như vậy khi yêu một người đại khái chính là vĩnh viễn.
Ôn Cẩn cúi đầu rũ mắt. Nếu cô may mắn trọng sinh, vậy cô liền thành toàn cho hai người bọn họ đi. Cô hiện tại chỉ nghĩ nhanh chóng ly hôn, giữ được công ty của nhà mình. Ngay cả việc trả thù Thẩm Nhượng cô cũng chưa từng nghĩ tới, cũng không dám có ý nghĩ này. Cha nói rất đúng. Tuy rằng các phương diện của Thẩm Nhượng đều là nam nhân xuất sắc, nhưng dã tâm của anh quá lớn, tâm cơ thâm trầm, vô tâm vô tình, không thích hợp làm chồng.
Nam nhân như vậy, cô trọng sinh thêm vài lần cũng không đối phó được. Lúc trước cô không nên đi trêu chọc anh. Chờ đến sau khi hai người ly hôn, cô liền trốn đến nơi thật xa. Lại nghe lời cha, tìm một người thích hợp để gả, vĩnh viễn rời xa Thẩm Nhượng.

⬅ Trước Tiếp ➡