Ôn Cẩn nhẹ nhàng thở dài một hơi, lấy di động ra nhìn thoáng qua thời gian.Hiện tại nếu như cô đề nghị ly hôn, Thẩm Nhượng khẳng định sẽ không đồng ý. Hắn lúc trước thuận nước đẩy thuyền cùng cô phát sinh quan hệ, chính là vì để cưới cô, rồi tìm cơ hội chậm rãi xâm nhập vào công ty của cha.
Cúi đầu suy tư thật lâu sau, Ôn Cẩn quyết định từ từ tính toán. Cô quá hiểu Thẩm Nhượng. Không đạt được mục đích, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng đồng ý ly hôn.
“Phu nhân, tiểu thiếu gia đã trở lại.”
Phòng ngoài truyền tới thanh âm của bảo mẫụ Ôn Cẩn sắc mặt cứng đờ. Thần Thần – con trai của cô cùng Thẩm Nhượng.
Nhớ tới kiếp trước lần gặp mặt lần cuối. Đứa trẻ mới vài tuổi mặt không biểu tình nhìn cô. Ôn Cẩn cảm thấy trong lòng nóng lên, hụt hẫng.
Mở cửa phòng ra, giọng nói của cô lãnh đạm “Tôi đã biết.” Dứt lời, Ôn Cẩn lại lần nữa mở miệng, thanh âm mất tự nhiên “Tôi đi xem Thần Thần.” Cô hẳn là nên cùng con trai của mình sống hòa thuận.
Tiểu Lâm trong mắt nhanh chóng hiện lên kinh ngạc. Trong ba ngày này, Ôn Cẩn thật sự thay đổi. Trước kia cô mỗi ngày mở miệng, đều nhắc đến ông chủ. Chẳng lẽ cô lại nghĩ ra cách mới để câu dẫn tiên sinh?
Nhớ tới một ít hình ảnh không được tốt. Trên mặt Tiểu Lâm hiện lên khinh bỉ. Dù cho Ôn Cẩn làm gì ông chủ đều sẽ không thích cô.
Ôn Cẩn đi đến lầu một, liếc mắt một cái liền nhìn thấy tiểu gia hỏa xụ mặt cúi đầu, nghiêm túc chơi di động. Biểu tình trên mặt cô càng thêm cứng đờ. Trong khoảng thời gian ngắn không biết nên ở cùng với con trai mình như thế nào.
Thẩm Thần bốn tuổi tự mình chơi di động. Nghe được tiếng bước chân, bé ngẩng đầu nhìn thoáng qua, buông di động thẳng sống lưng, mặt không biểu tình kêu lên “Mẹ.”
Ôn Cẩn ngồi ở bên cạnh tiểu gia hỏa. Khóe miệng cố nở một nụ cười “Thần Thần, con đã về.”
Trong trí nhớ, trước đây cô tựa hồ không có thân thiết với con trai của mình. Thẩm Nhượng có lẽ cũng thấy vui mừng. Ở trên phương diện giáo dục con trai hoàn toàn không cần cùng cô thương lượng.
Thẩm Thần nghiêng nghiêng đầu, ánh mắt kỳ quái liếc mắt nhìn Ôn Cẩn một cái. Không biết nghĩ tới cái gì, khuôn mặt nhỏ đột nhiên banh đến gắt gao, hừ lạnh thật mạnh vài tiếng. Một mình chạy đến trên bàn cơm.
Bữa cơm trưa này của Ôn Cẩn xem ra thật tra tấn người. Tiểu gia hỏa vẫn luôn không nhìn cô. Trên mặt tức giận, cơm nước xong xuôi đều không liếc nhìn cô một cái, bị tài xế đón đi đến nhà mẹ của Thẩm Nhượng.
Trên xe, khuông mặt nhỏ của Thẩm Thần suy sụp. Mẹ hôm nay đột nhiên cùng bé nói chuyện. Khẳng định là biết ba ba buổi tối phải về nhà. Chán ghét chán ghét. Bé ghét mẹ nhất
Ôn Cẩn lặng lẽ thở dài một hơi. Trong lòng đột nhiên thấy không dễ chịụ Cô thật sự quá thất bại. Ngay cả con trai ruột cũng chán ghét cô, một câu cũng lười nói với cô.
“Phu nhân. Thiếu gia thật sự rất quá đáng.” Tiểu Lâm dọn dẹp xong bàn ăn. Sắc mặt phẫn uất nhìn Ôn Cẩn “Còn nhỏ tuổi mà mỗi lần nhìn thấy ngài đều hờ hững. Vẫn là đem Thần Thần đưa đến bên người mẹ của ông chủ đi. Bằng không đứa nhỏ sẽ quấy rầy ngài cùng ông chủ ở chung.”