Xoa xoa giữa chân mày. Ôn Cẩn chậm rãi đi xuống lầu một. Cô không biết nên đối mặt với Thẩm Nhượng như thế nào. Dựa theo chuyện kiếp trước Trình Tĩnh Sơ nói cho cô, hiện tại Thẩm Nhượng sắp bị ả câu dẫn. Lần này Thẩm Nhượng đi công tác vừa vặn cùng Trình Tĩnh Sơ gặp mặt trò chuyện. Hai người lần đầu tiên lăn giường cũng phát sinh trong thời gian công tác lần này. Lúc sau cảm tình nhanh chóng thăng hoa, thường xuyên yêu đương vụng trộm.
Trước mắt hiện ra thần sắc đắc ý cùng điên cuồng của Trình Tĩnh Sơ. Trong lòng Ôn Cẩn dần hình thành ý tưởng. Có lẽ cô có thể lợi dụng Trình Tĩnh Sơ tìm chứng cứ ngɵạı tình của Thẩm Nhượng. Nhờ ba giúp cô cùng Thẩm Nhượng ly hôn. Cô biết rõ ràng ở trong lòng Thẩm Nhượng Trình Tĩnh Sơ có bao nhiêu quan trọng. Đủ để hắn từ bỏ công ty nhà cô.
Thẩm Thần thẳng lưng, đọc sách trên bàn sách nhỏ ở phòng khách. Nhìn thấy Ôn Cẩn từ lầu hai đi xuống, vẻ mặt trầm mặc không biết suy nghĩ cái gì. Cậu bé bĩu môi trộm nhìn cô vài cái. Càng xem càng cảm thấy mẹ của bé lớn lên vô cùng xinh đẹp. So với mẹ của các bạn trong lớp cùng giáo viên trong trường đều đẹp hơn.
Mất tự nhiên kéo kéo quần áo trên người. Trong lòng Thẩm Thần có chút khẩn trương. Khuôn mặt nhỏ cũng chậm rãi phiếm hồng. Quần áo hiện tại cậu bé đang mặc là do quản gia trong nhà đổi mới. Cùng một kiểu dáng với ba ba. Mẹ luôn nhìn ba ba đến phát ngốc, đôi mắt mở to, còn sẽ trộm ôm ba ba, thân thiết với ba ba.
Hiện tại cậu bé mặc quần áo giống nhau ba ba. Mẹ có thể chú ý đến bé hay không. Ôm bé một cái, thân thiết với bé nha? Thẩm Thần sách trước mặt ra. Lung lay chân ngắn nhỏ vài cái, khẽ liếc mắt trộm ngắm Ôn Cẩn một cái.
Ôn Cẩn đã sớm phát hiện. Cô mới vừa xuống dưới. Tiểu gia hỏa này vẫn luôn lén nhìn cô. Sau khi trọng sinh, cô thật lòng không biết nên đối mặt với con trai ruột của mình thế nào. Rốt cuộc kiếp trước cô chưa lúc nào dạy dỗ cậu bé. Lúc ấy mang thai bé, cảm giác duy nhất là đứa nhỏ này tới thật kịp thời. Cô có thể lợi dụng nó gả cho Thẩm Nhượng.
Nhớ tới nội dung trong cuốn nhật ký của cậu bé. Trong lòng Ôn Cẩn thập phần áy náy. Sau khi cô tiếp thu sự thật chính mình đã trọng sinh. Trong lòng chỉ nghĩ muốn ly hôn, rời xa Thẩm Nhượng. Lại tìm một người nam nhân thật lòng thích cô, đối xử tốt với cô để gả. Chưa từng nghĩ tới việc mang cậu bé theo.
Ôn Cẩn nhìn về phía tiểu gia hỏa, ánh mắt phá lệ ôn nhụ Ly hôn cô nhất định sẽ nghĩ cách. Kiếp trước cô không có hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ. Đời này cô nhất định sẽ học cách làm mẹ thật tốt.
“Thần Thần.” Ôn Cẩn trong lòng nhẹ nhàng. Tươi cười trên mặt cũng càng thêm chân thành. Cô vẫy tay với Thẩm Thần “Lại chỗ mẹ này.”
Thẩm Thần chớp chớp mắt. Ánh mắt có chút ngốc lăng. Một lát sau mới phản ứng lại, trái tim đập thình thịch, tay nhỏ không ngừng kéo góc áo, vẻ mặt cao hứng nhìn Ôn Cẩn.
Bé mặc quần áo giống quần áo ba ba hay mặc, mẹ liền chú ý đến bé. Mẹ chưa từng nói chuyện với bé ôn như vậy. Hừ Bé quả nhiên lớn lên rất đẹp. Chỉ cần ăn mặc giống ba ba, mẹ nhất định sẽ càng thêm thích bé.