Trong lòng Thẩm Thần vô cùng hưng phấn, hai mắt sáng lấp lánh lại cố gắng làm bộ xụ mặt. Cậu bé nhảy xuống ghế, vài bước liền chạy đến trước mặt Ôn Cẩn, rầm rì nói “Mẹ.”
Thấy Ôn Cẩn chỉ nhìn chằm chằm, không có duỗi tay ôm bé. Trong lòng Thẩm Thần quýnh lên, nhỏ giọng đem lời nói trong lòng nói ra “Mẹ nhanh lên ôm người ta một cái ”
Ôn Cẩn cẩn thận nhìn tiểu gia hỏa, phát hiện con trai của mình lớn lên rất đáng yêụ Cặp mắt kia cư nhiên giống cô đến mấy phần. Nghe được giọng tiểu gia hỏa thầm nói trong lòng cô đột nhiên trở nên vô cùng mềm mại. Duỗi tay đem cậu bé ôm vào trong lòng ngực, nhẹ nhàng xoa đầu của bé “Thần Thần, về sau mẹ sẽ đối xử với con thật tốt.”
Đây là lần thứ hai Thẩm Thần được mẹ ôm. Lần đầu tiên là khi ba ba trở về, mẹ vì lấy lòng ba ba, cố ý đối xử tốt với bé. Nhưng mà vừa xoay người liền đem bé ném ở một bên mặc kệ không hỏi.
Thẩm Thần từ từ ngẩng đầụ Nhìn thấy trong mắt Ôn Cẩn đều là cậu bé. Bé cảm thấy hôm nay mẹ không giống thường ngày mà vô cùng vô cùng dịu dàng. Nếu về sau mẹ đều dịu dàng như vậy thật tốt nha. Bé duỗi tay gắt gao ôm cổ Ôn Cẩn. Sốt ruột mở miệng “Mẹ ơi, người về sau đừng quan tâm ba ba nha. Con – Thần Thần sẽ đối xử thật tốt thật tốt với mẹ.”
Ôn Cẩn mãn tâm mãn nhãn nhìn đứa con trai xinh đẹp đến kỳ lạ của mình. Ngay cả Thẩm Nhượng cùng Tần Tranh đã xuống lầu cô cũng chưa phát hiện. Giờ phút này nghe được thanh âm non nớt của tiểu gia hỏa. Cô chỉ cảm thấy ruột gan đều mềm xuống. Không nhịn được hôn khuôn mặt nhỏ của bé mấy cái, nói “Được. Về sau chúng ta đều không quan tâm ba ba. Mẹ chỉ đối tốt với Thần Thần.”
Thật cẩn thận ôm tiểu gia hỏa. Động tác của Ôn Cẩn có chút cứng đờ. Nghiêm túc mà nói đây là lần đầu tiên cô ôm tiểu hài tử.
Thẩm Nhượng ánh mắt lãnh đạm nhìn về phía Ôn Cẩn. Sau khi nghe xong lời cô nói sắc mặt cứng ngắc. Trước kia Ôn Cẩn đối với con trai đều chẳng quan tâm. Cả ngày chẳng phân biệt trường hợp dính hắn, đuổi cũng không đi làm hắn chán ghét đến cực điểm.
“Thần Thần, ba ba đối xử tốt với con như vậy. Con nhẫn tâm không để ý đến hắn?” Tần Tranh thanh âm quái khí mở miệng, ánh mắt không rõ ý vị nhìn về phía Ôn Cẩn. Cười như không cười, ngữ khí mang theo ý châm chọc nói “Haha. Nhưng mà tẩu tử người thật sự có thể từ bỏ quấn lấy lão đại sao?”
Hai người Tần Tranh cùng Thẩm Nhượng có thể nói là mặc chung một cái quần lớn lên. Tần Tranh vẫn luôn xem Thẩm Nhượng như anh trai ruột. Diện mạo cùng dáng người Ôn Cẩn xác thật là cực phẩm trong cực phẩm. Đáng tiếc cô quá ngu ngốc. Tuyệt đối không phải loại hình Thẩm Nhượng thích. Lúc trước Thẩm Nhượng biết rõ là Ôn Cẩn bày trò nhưng vẫn xảy ra chuyện đó với cô làm Tần Tranh vô cùng khiếp sợ.
Tần Tranh hiểu rõ Thẩm Nhượng hơn bất cứ ai khác. Bởi vì chuyện trong nhà sốt ruột là Thẩm Nhượng vẫn luôn đối với chuyện tình cảm nam nữ phi thường chán ghét. Trước kia Tần Tranh không tin vào chuyện này. Cảm thấy đàn ông dù thế nào cũng đều giống nhaụ Ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực thì dù cho có bao nhiêu chán ghét khẳng định đều muốn làm.