⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Đồng Niên bị loạn thị, hơn nữa học đệ đó chạy tới chạy lui, cô có thể chú ý tới cậu là bởi vì số 10 bắt mắt trên áo, cho nên cô căn bản không nhìn thấy rõ người trông như thế nào.
Toàn bộ quá trình, điểm số hai bên rất căng thẳng, kết quả cuối cùng là lớp 11-8 dành chiến thắng sít sao với chỉ hai điểm nhỉnh hơn đội bạn.
Khoảnh khắc tiếng còi vang lên, Đồng Niên Niên lau mồ hôi lạnh trong tay, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, học đệ số 10 kia thật là lợi hại.
Tuy bại nhưng vinh.
Giữa lúc ngây người, Hoàng Phinh Đình ở bên cạnh thúc giục cô: "Niên Niên, mau đi đưa nước cho Mục Quyết đi."
Đồng Niên Niên bối rối gật đầu, cầm nước chạy tới chỗ Mục Quyết vừa mới rời sân.
"Mục Quyết, nước này."
Mục Quyết chảy đầy mồ hôi, cậu thở hổn hển, nhận nước, trước khi uống hỏi cô: "Mình đánh thế nào?"
Đồng Niên Niên chột dạ: "Cũng không tệ lắm."
Cô ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không hỏi Mục Quyết về tên học đệ số 10.
Mất hứng lắm.
Xa xa chứng kiến Đồng Niên Niên đưa nước cho Mục Quyết lớp 11.
Hai nhân vật chính của tin đồn ở cùng một chỗ, tiếng bàn tán xung quanh sắp lật trời tới nơi rồi mà hai người bọn họ vẫn chẳng hề hay biết.
Ánh mắt Trần Tinh thâm sâu, cậu cắn chặt răng, uống một hơi hết nước trong tay rồi tiện tay thả cái chai rỗng xuống.
Cậu hít phải một ngụm khí lạnh rồi mắng: "Mẹ nó, ai mua nước thế, quá lạnh."
Người bên cạnh không nghe rõ cậu nói gì, liền hỏi: "Trần ca, anh nói gì vậy?"
Trần Tinh mệt mỏi xua xua tay, chẳng buồn lặp lại.
Cậu ấn bả vai mình, dường như chỗ đó vẫn còn có xúc cảm mềm mại bị Đồng Niên Niên đụng vào.
Học tỷ thơm ngát, mềm mại.
Nhưng ánh mắt lại không tốt lắm.
Đánh xong trận bóng rổ, Trần Tinh và mấy bạn cùng lớp ra ngoài ăn một bữa nhỏ, chờ cậu về tới nhà thì bà ngoại đã ngủ rồi.
Cậu bước khẽ vào phòng, khóa trái cửa rồi lưu loát cởi áo thun trên người ra, cơ thể của thiếu niên trẻ tuổi mạnh mẽ nhìn rất ngon miệng, cơ bụng rõ ràng, không có mỡ thừa, trắng trẻo khô ráo, giống như ngẩng đầu lúc trời nắng có thể nhìn thấy mây trắng vậy.
Tiện tay vắt quần áo dơ lên thành ghế, Trần Tinh khom lưng lấy quần áo trong tủ ra để thay rồi xoay người đi vào phòng tắm.
Tắm xong đi ra, Trần Tinh chỉ mặc một cái quần đùi trên người. Cậu lau tóc, lúc tìm điện thoại trên bàn, nhất thời dừng lại.
Cuộc gặp gỡ tình cờ của cô gái gia đình gia giáo và nam sinh.
Ngày hôm qua sau khi giới thiệu cho Đồng Niên Niên mua đĩa CD này, ma xui quỷ khiến cậu cũng tiện tay cầm về một cái.
Ngọn tóc còn đang nhỏ nước mà Trần Tinh chẳng hề hay biết, cậu cầm một góc đĩa CD, nhìn mặt bìa lộ liễu, lại nghĩ tới vẻ mặt uống sữa bò của Đồng Niên Niên.
Cô gái nhỏ xinh đẹp.
Thật ra người như Trần Tinh ghét những cô gái phiền phức bị nam sinh bàn tán nhiều, nhưng bất kể người ngoài nói nói thế nào về Đồng Niên Niên, cậu đều sẽ đặc biệt chú ý.
Lần đầu tiên cậu chú ý tới Đồng Niên Niên là vào một ngày cậu bị phạt quét sân thể dục.

⬅ Trước Tiếp ➡