⬅ Trước Tiếp ➡
Đồng Niên Niên nghi hoặc: "Mục Quyết có ở đó hay không thì liên quan gì tới việc mình đi hay không? Mình nói rất nhiều lần rồi, Mục Quyết và mình không phải quan hệ đó."
Hoàng Phinh Đình xoay bút, "Vậy cậu có đi hay không?"
"Mình không biết, phải xem tình hình đã."
Hoàng Phinh Đình thấy Đồng Niên Niên nhắm mắt lại thì cũng không hỏi thêm nữa.
Tiết cuối cùng buổi chiều là giờ tự học, Đồng Niên Niên và Hoàng Phinh Đình không tham gia.
Mục Quyết gửi tin nhắn cho Đồng Niên Niên, bảo cô tan học tới xem trận bóng rổ, nhân tiện mua nước cho hắn.
Ngày thường Mục Quyết đối xử không tồi với Đồng Niên Niên, yêu cầu nhỏ như vậy Đồng Niên Niên có thể làm được cho nên đồng ý.
Trên đường đến siêu thị, Hoàng Phinh Đình không nhịn nổi lòng hiếu kỳ, cuối cùng hỏi ra miệng: "Niên Niên, cậu không có chút ý gì với Mục Quyết sao?"
Đồng Niên Niên lắc đầu.
"Nhưng mình cảm thấy hình như cậu ta thích cậu đó."
Đồng Niên Niên vẫn lắc đầu, "Cậu ta không thích người như mình đâu."
Mục Quyết là bạn cùng bàn hồi cấp hai của cô, hai người cùng từ cấp hai Thâm Đảo lên cấp ba Thâm Đảo, lớp 10 còn được xếp chung một lớp, mãi tới lớp 11 mới bị tách ra, bởi vậy quan hệ hai người coi như không tệ. Nhưng chỉ giới hạn ở không tệ, không hề xa hơn.
Đồng Niên Niên biết mọi người trong trường đồn rằng cô có quan hệ với Mục Quyết, nhưng trời đất làm chứng, hai người bọn họ trong sạch.
Hoàng Phinh Đình lại hỏi: "Vậy cậu ta thích người như thế nào?"
Siêu thị ở gần ngay trước mắt, Đồng Niên Niên dừng chân, xoay người trịnh trọng vỗ lên bả vai Hoàng Phinh Đình, "Người như cậu đó."
Nhìn thấy mặt Hoàng Phinh Đình đỏ bừng, Đồng Niên Niên cười ra tiếng, cô nên chạy trước thì hơn.
Ai ngờ bởi vì chạy quá nhanh, khi chạy vào siêu thị, Đồng Niên Niên không kịp phanh lại, va thẳng vào người trước mặt đi từ bên trong đi ra. Cô lảo đảo lùi ra sau vài bước, có hơi váng đầu, vội vã nói "Xin lỗi", sau lại nghe được một câu "Không sao" rất quen tai.
Nam sinh đi lướt qua vai cô, lúc Đồng Niên Niên nghi ngờ quay đầu nhìn lại thì cậu đã chui vào trong đám đông rồi. Có rất nhiều người mặc quần áo chơi bóng giống nhau, cô nhìn tới nỗi hoa mắt cũng chẳng nhận ra người mình va phải là người nào.
Đúng lúc này Hoàng Phinh Đình chạy tới, sự chú ý của Đồng Niên Niên bị phân tán, chỉ coi là một chuyện nhỏ ngoài ý muốn, qua thì đã qua rồi, cũng chẳng để ở trong lòng.
Trận đấu còn chưa bắt đầu, trên khán đài sân bóng rổ đã có đầy người ngồi.
Đồng Niên Niên nói thầm: "Những người này không vội về nhà sao?"
"Có trai đẹp thì còn ai nhớ tới nhà nữa chứ!"
Đồng Niên Niên từ chối cho ý kiến, tìm bừa một góc vắng vẻ rồi ngồi xuống.
Trận bóng rổ kéo dài 40 phút, bị lây không khí xung quanh, Đồng Niên Niên xem rất say sưa. Có điều cô không nhìn Mục Quyết, người cô nhìn là một học đệ đội lớp 10. Học đệ mặc áo lam số 10, rất cao rất trắng, tỉ lệ ném bóng trúng rất cao. Về cơ bản đội lớp 10 hoàn toàn nhờ vào cậu ấy để lấy điểm.

⬅ Trước Tiếp ➡