"Tật xấu gì vậy hả?!" Đồng Niên Niên ném chìa khóa vào trong túi, bật đèn lên, thu hết căn phòng bốn mươi mét vuông vào tầm mắt, cô ngã lên ghế sô pha, sau một lúc lâu cũng không nhúc nhích.
Nhìn trần nhà một lát, cô luôn cảm thấy vẫn còn nghe tiếng kỳ quái gì đó, cô kêu một tiếng: "Sớm hay muộn gì cũng phải dọn đi thôi!"
Tắm xong, nước nhỏ giọt ở ngọn mái tóc ngắn, Đồng Niên Niên tới ban công, kéo một cái khăn lông lau lau tùy tiện, cô lười sấy, cứ ngồi ở sân thượng ngắm trăng như vậy chờ tới khi gió hong khô tóc.
Đồng Niên chẳng tìm thấy ngôi sao nào.
Nếu là Hải Thành, cả bầu trời sao dày đặc, nhiều tới nỗi ước gì có thể cất tất cả vào trong mắt, không giống như bây giờ phải mở to hai mắt để tìm, kết quả còn chẳng tìm thấy.
Nhưng mặt trăng rất cong, nhìn cứ tưởng cái xích đu uốn cong.
Có sợi tóc khô dán vào mắt, Đồng Niên Niên nắm lấy vén ra sau tai, cô rũ mắt, nhìn thấy chiếc xe đỗ ở đầu ngõ.
Chiếc xe sang trọng này, Đồng Niên Niên suýt cắn vào lưỡi khi tra giá của nó.
Cũng không biết là khách của cô nàng nào.
Từ khi Đồng Niên Niên dọn tới đây, chiếc xe này cũng đã ở đó. Bất luận cô tan ca đúng giờ hay tăng ca về muộn, chỉ cần cô trở về, chiếc xe này nhất định sẽ dừng ở đầu ngõ, sau đó lúc cô đi làm thì nó lại biến mất.
Hơn một tháng trời, gió mặc gió, mưa mặc mưa, khác hoàn toàn với những chiếc xe hai ba ngày rồi không không thấy đâu nữa.
Đồng Niên Niên suy nghĩ, chủ nhân chiếc xe này hoặc là ở chỗ này, hoặc là, 'kim chủ' của một tình nhân dài hạn.
Nơi này tốt xấu hỗn loạn nhưng dẫu sao cũng là trung tâm thành phố, rao giá không mắc, người muốn thuê phòng ở nơi này có rất nhiều.
Cô nàng gái nhảy ở đối diện là một trong số đó. Hơn nữa, cách nơi này hai ba con phố là học viện nghệ thuật. Học sinh chỗ đó không thích ở ký túc, thường đều qua bên này tìm phòng để thuê.
Bởi vậy chỗ này chưa bao giờ thiếu xe sang.
Phần lớn là đang chờ người.
Hắt hơi một cái, Đồng Niên Niên hoàn hồn, cô cào cào mái tóc ngắn, tự nói thầm: "Tóc ngắn đúng là dễ khô thật."
Cô vừa chuẩn bị xoay người vào nhà, nhìn thoáng qua thì thấy cửa sổ chiếc xe sang trọng hạ xuống.
Trong xe có người.
Hơn một tháng trời, Đồng Niên thấy chiếc xe này mấy chục lần, lại quan sát nó trong đêm mười mấy lần, luôn chỉ thấy xe không gặp chủ.
Vào lúc này, một cái tay vươn từ trong xe ra, kẹp thuốc lá ở ngón giữa, từ cánh tay kéo dài về bả vai thì chỉ còn non nửa khuôn mặt lộ ra.
Đường nét quai hàm tinh tế trơn tru giống như dao khắc.
Cực trắng và cực đen.
"Kỳ lạ thật!"
Đồng Niên Niên quên cả chuyện tóc khô, duỗi cổ nhìn thử, không biết sao rất lóa, cô ra sức híp mắt để nhìn rõ nhưng chỉ có thể thấy thân xe màu đen giấu mình trong màn đêm và thấp thoáng nửa gương mặt trắng trẻo.
À, còn có cái tay cầm điếu thuốc kia, đốm lửa nhen nhóm trong đêm tối, tựa như có thể cháy cả đồng cỏ.
Đồng Niên Niên ngẩn người.
Cái tay này khiến cô nhớ tới Trần Tinh.