Đã từng có Trần Tinh hút thuốc cực kỳ mê người.
Trần Tinh. Đã từng.
Đồng Niên Niên gục đầu xuống, mặt đầy cô đơn.
Cũng không biết hiện tại Trần Tinh ở nơi nào?
"Cậu nói mau lên, nội dung là gì?"
"Này, sao cậu không biết xấu hổ vậy hả?"
"Lúc xem thì không thấy xấu hổ, bây giờ còn nói ngại cơ đấy! Nói mau nói mau, xem xong có cảm giác thế nào?"
Đồng Niên Niên không nghe rõ câu kế tiếp, cô chợt vỗ bả vai nữ sinh phía trước một cái, "Hoàng Phinh Đình, các cậu đang thì thầm cái gì vậy?"
Hoàng Phinh Đình giật mình, cô ấy quay đầu lại, thấy là Đồng Niên Niên mới thở phào nhẹ nhõm, "Cậu làm mình sợ muốn chết!"
Đồng Niên Niên nhìn cô ấy bằng ánh mắt kỳ quái: "Không làm chuyện gì trái với lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa. Rốt cuộc các cậu đang nói về cái gì hả?"
Hoàng Phinh Đình nhón chân, nhìn xung quanh để xác nhận không có ai rồi mới kéo cổ Đồng Niên Niên, ghé vào tai cô nói nhỏ.
"Ngày hôm qua mình xem phim cấm."
Cô ấy vừa dứt lời, khuôn mặt Đồng Niên Niên lập tức ửng đỏ, cô cố sức nuốt một ngụm nước bọt, "Nội dung gì vậy?"
Tiếu Oánh đứng bên cạnh cô bật cười, cô ấy đẩy vai Đồng Niên Niên, trêu chọc: "Niên Niên, cậu là học sinh ba tốt cơ mà!"
Lúc này Đồng Niên Niên mặt không đỏ tim không đập, cô ưỡn bộ ngực căng phồng: "Vậy thì sao? Học sinh ba tốt cũng có lòng hiếu kỳ mà!"
"Ha ha ha, cậu đi chết đi!"
Hoàng Phinh Đình nhướng mày cười tà, bỗng vươn tay sờ soạng ngực Đồng Niên Niên, sờ đến nỗi cả tay đầy mồ hôi, "Ngực của người phụ nữ kia không lớn bằng của Niên Niên đâu."
Những người khác nghe xong thì đều lộ ra nụ cười ngầm hiểu.
Tầm mắt Tiếu Oánh chạy một vòng ở trước ngực Đồng Niên Niên, cố ý hỏi: "Cậu không cần dùng cái kia sao?"
So với các bạn bè cùng trang lứa, Đồng Niên Niên phát dục vô cùng tốt. Tay chân mảnh khảnh thẳng tắp, trước sau lồi lõm, nơi cần có thịt tuyệt đối không ít thịt, nơi không cần có thịt cũng tuyệt đối không nhiều thịt lắm. Vòng eo thon gọn, nhỏ nhắn như rắn nước, lúc đi đường vặn vẹo, lắc lư ngay cả nữ cũng chịu không nổi, càng không cần nói tới nam.
Hơn nữa, Đồng Niên Niên lớn lên xinh đẹp giống như búp bê sứ vậy.
Người khác đều nói, Đồng Niên Niên nhìn từ phía sau là bóng dáng sát thủ; Đồng Niên Niên nhìn từ phía trước là đồng nhan cự nhũ [*].
[*] Mặt trẻ thơ nhưng ngực to.
Trời cao đối đãi với Đồng Niên Niên không tệ.
Khi Đồng Niên Niên che ngực lại thì Hoàng Phinh Đình đã thu tay rồi, lại nghe thấy Tiếu Oánh trêu chọc, cô chỉ hận tay không dài ra để trừng trị mấy người có tác phong hư hỏng bên cạnh.
Đám người này, thật sự là hôm nào không trêu chọc cô là hôm đó sẽ bứt rứt không chịu nổi.
Cười đùa cả một đường tới trường, Đồng Niên Niên nhìn thấy nhân viên trực ban đang đứng ở trước cổng trường chặn người ghi tên, cô lấy thẻ học sinh ra đeo lên cổ, còn tiện thể nhắc nhở những người bên cạnh: "Đeo thẻ học sinh vào đi."
Hoàng Phinh Đình lục lọi cặp sách lúc lâu mới lấy ra được thẻ học sinh của mình, cô ấy vui mừng, "Cũng may mình bỏ cặp sách trước rồi."