Chương 15
Đao Đầu đã lên kế hoạch từ rất lâu đấy..." "Tôi đi." Chung Vọng đang nói không ngừng, hắn đột nhiên chen ngang hai từ làm anh ta tưởng mình nghe lầm, anh ta ngoáy ngoáy lỗ tai "Cậu nói gì?" Cừ Chiêu lấy tay làm dấu, gập cuốn sách lại, cười nói "Tôi nói tôi đi." Chung Vọng "..." Anh ta cảm thấy bọn Đao Đầu sẽ đánh chết anh ta.
Cừ Chiêu đi giao lưu kết bạn, còn chỗ nào để bọn họ nói chuyện đây?
Chung Vọng giãy giụa lần cuối "Cậu xác định muốn đi?
Trước kia không phải cậu luôn không đi sao?" Cừ Chiêu gật đầu khẳng định "Lần này không giống." Tuế Hòa sẽ đi.
Đương nhiên không giống.
Lời tác giả Đừng hỏi vì sao Cừ Chiêu biết.
Đến từ giác quan thứ sáu biến thái.
Nói nhỏ BB Nơi tổ chức giao lưu kết bạn là một nhà hàng ở tầng hai trong trung tâm thương mại Hà Nguyên.
Khi Cừ Chiêu và Chung Vọng đến, hai nam sinh đến sớm ngồi trong căn phòng trang nhã kêu rên liên tục.
"Cậu là không muốn để lại đường lui à " "Cậu đã đến rồi chúng tớ còn ngồi đây làm gì?" "Tớ đã đoán được cảnh tượng bữa cơm sắp tới." "Khổ không nói nổi mà." Kẻ xướng người hoạ giống như hát bè, mỗi ngày Cừ Chiêu đều có thể nhìn tình cảnh này một lần.
Cừ Chiêu mặc áo sơ mi trắng, bộ quần áo rất bình thường mặc trên người hắn lại thành rất có phong cách.
Hắn ngồi xuống, gọi một ly nước, "Các cậu cứ không tự tin như vậy?" Đao Đầu ôm quyền "Hiện thực trước mặt không thể không cúi đầụ" "Tôi lại cảm thấy các cậu tốt hơn tôi." Nghe mức độ đáng tin không cao, nhưng cũng làm bọn họ tăng thêm lòng tin tưởng, đây dù sao cũng là lời Cừ Chiêu nói ra.
Đao Đầu uống cạn một hơi hết ly nước, đột nhiên vẫy tay về phía nào đó, "Ở đây " Cừ Chiêu quay đầu lại, đôi mắt loại trừ từng người một, cuối cùng dừng lại trên người một cô gái đang cúi đầu nhìn di động.
Nhìn đi, Tuế Hòa tới.
Hắn biết ngay mà.
Liên Kiều Kiều quen Đao Đầu, biết Đao Đầu muốn kết thân với bạn mới, mà cô ấy lại bởi vì trại hè mà quen mấy nữ sinh đại học J, nên đồng ý giúp anh ta tìm người tới cùng ăn một bữa cơm, làm quen một chút.
Tuế Hòa tới là ngoài dự kiến.
Đao Đầu đột nhiên nói tăng thêm một người, cô ấy cũng không còn cách nào khác liền lôi kéo Tuế Hòa tới cho đủ số lượng.
Tuế Hòa lúc nào cũng dễ nói chuyện, sảng khoái đáp ứng giúp đỡ.
Chỉ là nào biết lần giúp này, lại làm cho cô và Cừ Chiêu còn chưa hẹn thời gian đã gặp nhau trên bàn ăn.
Mấy nữ sinh ngồi xuống, Tuế Hòa trùng hợp ngồi đối diện Cừ Chiêụ Những người khác hai mặt nhìn nhau, bầu không khí bỗng lâm vào xấu hổ, trừ hai người bọn họ.
Cừ Chiêu vuốt thành ly thủy tinh, ánh đèn vàng trong căn phòng trang nhã làm nổi bật lên nụ cười không rõ ý tứ của hắn, "Thật khéo." Tuế Hòa nhướng mày, nét mặt nhu hòa "Đỡ lo lắng cậu lại bận." Cừ Chiêu bật cười, "Thù dai." Chung Vọng chớp mắt mấy cái nhìn Cừ Chiêu chủ động suýt nữa kinh ngạc không nhặt được cằm lại, đây chính là lần đầu tiên.
Nói Cừ Chiêu cư xử hòa nhã không đắc tội ai, nhưng bọn họ chưa từng thấy Cừ Chiêu chủ động.
Thường thường mọi người chủ động đến trước mặt hắn, hắn sẽ lựa chọn muốn đáp lại hay không.
Dù sao đáp án của hắn cũng sẽ không làm người ta thất vọng.
Nhưng nhìn nữ sinh này,