Ngày Này Năm Ấy
Chương 16
⬅ Trước Tiếp ➡

thực sự dung mạo xuất chúng, khí chất thượng đẳng, rất hợp với khí chất trên người Cừ Chiêu, bọn họ cũng không thấy lạ.
Đao Đầu nhịn không được mở miệng "Hai cậu quen nhau?" Cừ Chiêu gật đầu, "Ừ.
Cấp hai, cấp ba đều là bạn học." Mọi người hiểu ra, chẳng trách.
Coi như đã mở đề tài cuộc trò chuyện, đề tài kế tiếp bắt đầu nhẹ nhàng hơn nhiềụ Nhưng Cừ Chiêu và Tuế Hòa bỗng chốc bị mọi người tách riêng ra...
hai người này quen nhau, nhìn qua lại vô cùng ăn ý, một chút cũng không giống đến tham gia hoạt động giao lưu kết bạn...
nhìn giống tới hẹn hò hơn.
Mặt khác, ba nam sinh không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm, như vậy cũng tốt, bớt một đối thủ Cừ Chiêụ Dù sao người cực phẩm như Tuế Hòa rất ít, nhưng tốt xấu gì cục diện cũng biến thành mỗi người đều bình đẳng.
Bữa ăn rất vui vẻ, đến khi sắp kết thúc, mọi người trao đổi cách liên lạc.
Lưu lại số điện thoại của nữ sinh mình cảm thấy không tồi, Đao Đầu vẫn chưa thỏa mãn, lòng còn tư tâm, bắt chuyện rồi tiếp tục chọn quán.
Mấy người khác không tỏ vẻ có ý kiến, chỉ còn Tuế Hòa và Cừ Chiêu không nói gì.
Mọi người theo bản năng nhìn Tuế Hòa, giống như Tuế Hòa đồng ý đi thì Cừ Chiêu sẽ đi.
Bị nhiều đôi mắt như vậy nhìn vào, Tuế Hòa muốn từ chối cũng khó, huống chi cô không quen cự tuyệt người khác.
"Đi thôi, dù sao mai cũng là ngày nghỉ." Cừ Chiêu gật đầu tiếp lời "Dù sao mai cũng là ngày nghỉ." Vậy có nghĩa là đi.
...
Đao Đầu chọn quán bar gần đại học C cũng gần đại học J.
Thời gian vẫn còn sớm, người đến quán bar không nhiều lắm, hơn nữa Đao Đầu ủ mưu đã lâu, trước đó đã hẹn đặt một ghế lô dài.
Tám người lục tục ngồi xuống, trên cơ bản là một nam một nữ ngồi xen kẽ.
Lúc này đây, Cừ Chiêu và Tuế Hòa cùng nhau ngồi xuống.
Khoảng cách gần đến mức Cừ Chiêu chỉ cần hít sâu một hơi đã có thể ngửi thấy mùi trên người Tuế Hòa.
Có mâm đựng trái cây đưa lên, Cừ Chiêu giữ lại, kéo đến trước mặt ghé sát Tuế Hòa nói một câu "Ăn nhiều hoa quả." Tuế Hòa bình tĩnh nghiêng mặt đi, cô cười cười, "Ừ." Bây giờ còn chưa phải thời gian náo nhiệt, tiếng âm nhạc không tính là quá to, Đao Đầu vỗ vỗ tay, cao giọng "Thừa dịp hiện tại ít người, chúng ta tới chơi một trò chơi đi." "Chơi trò gì?" Liên Kiều Kiều cổ vũ.
"Nói thật hay mạo hiểm." Trò nói thật hay mạo hiểm này không mới, nhưng cảm giác kích thích không bao giờ giảm bớt, luôn có thể hâm nóng bầu không khí.
Cho nên mấy người ở đây đều không phản đối.
Quy tắc trò chơi đơn giản, người nào lắc xúc xắc được điểm số cao nhất, người đó sẽ có quyền đặt câu hỏi cho người có điểm số thấp nhất, người thua nếu không trả lời được, có thể chọn mạo hiểm để nhận trừng phạt.
Nếu trường hợp có điểm số bằng nhau, sẽ chơi oẳn tù tì để quyết định thắng thua.
Vòng thứ nhất, Chung Vọng có điểm nhỏ nhất, Tuế Hòa có điểm lớn nhất.
Nhưng bọn họ đã hoàn toàn trở thành người xa lạ, trong khoảng thời gian ngắn Tuế Hòa không biết nên hỏi gì cho thích hợp, đành phải dựa vào ý kiến số đông hỏi hắn "Cậu đã yêu đương mấy lần rồi?" Hỏi xong Đao Đầu vội ngắt lời "Quá đơn giản, quá đơn giản, phải hỏi câu nào thú vị hơn chứ " Chung Vọng lập tức trả lời "Ba lần Lời nói


⬅ Trước Tiếp ➡