Ngày Này Năm Ấy
Chương 19
⬅ Trước Tiếp ➡

Tuế Hòa say rượụ Làm trò hề là tốt nhất, có thể xé tan tất cả lớp ngụy trang của cô.
Tuế Hòa không nói chuyện, mắt nhìn lon, nghe lời uống một hớp.
Quả nhiên, có lần thứ nhất thích ứng, lần này cô đã quen vị lạ của bia.
"Đúng thật này." Những lần sau cũng không cảm giác gì.
"Tiếp tục." Cừ Chiêu lại cười nói.
Uống hết một lon bia, Tuế Hòa ăn một viên thạch trái cây, nhưng vẫn không đè xuống được cảm giác khó tiêu trong dạ dày.
Đầu cô hơi choáng váng, hai má đỏ bừng, cười rộ lên không giống ngày thường xa cách mơ hồ, nhìn rất ngốc nghếch, "Ngày quốc tế thiếu nhi uống bia, có lỗi, có lỗi." Cừ Chiêu nhìn cô như vậy liền biết cô say rồi.
Không biết vì sao, hắn đột nhiên không muốn nhìn cô xấu mặt.
Lấy ra lon không trong tay cô, "Không uống nữa." Tuế Hòa ngơ ngác nhìn bàn tay trống không, "Không uống nữa." "Ừ, không." Tuế Hòa uống say nhưng rất ngoan, cũng rất yên lặng, cô ha ha cười ôm lấy hai chân gập lại, dúi đầu vào cánh tay, giọng rầu rĩ, "Bia là thứ tốt." Cừ Chiêu còn chưa nói gì, Tuế Hòa đã lộ mặt ra, đầu lệch khỏi đầu gối, cô nhắm hai mắt, "Nhưng uống nhiều rất dễ buồn ngủ." Từ cuối còn bị cuốn âm.
"Tuế Hòa?" Không ai để ý đến hắn.
Cừ Chiêu liếm liếm môi, lại mở một lon bia khác, nhưng không uống.
Sao bia lại là thứ tốt cơ chứ?
Nó chỉ là dụng cụ thất bại hắn lợi dụng mà thôi.
Cừ Chiêu chậm rãi ghé người vào Tuế Hòa, môi dừng lại ngay sát gương mặt cô.
Đuôi mắt hắn nhìn thấy ánh trăng bò ra từ trong đám mây.
...
Ở nơi này càng lâu càng sôi động, tiếng âm nhạc che trời lấp đất, ngay cả nhịp tim cũng đập theo quy luật đó, sau khi Tuế Hòa đi WC về, nghiêng đầu nhìn thấy hình ảnh Đao Đầu với Liên Kiều Kiều đang thì thầm nói chuyện.
Quán bar ngày càng náo nhiệt, bầu không khí không ngừng nóng lên, trò nói thật hay mạo hiểm không chơi được nữa, tất cả mọi người quây lại chơi trò lắc xúc xắc uống rượu, đến cả Cừ Chiêu cũng không thể tránh khỏi uống vài chén rượụ Ngoại trừ cô, ăn dưa hấu mà đi WC hai lần.
Ngồi xuống, Cừ Chiêu như có thần giao cách cảm quay đầu lại "Bụng không thoải mái sao?" Tuế Hòa lắc đầụ "Muốn uống rượu không?" Tiếng reo hò truyền tới bên tai, Tuế Hòa sờ sờ vành tai không thoải mái, ma xui quỷ khiến gật đầụ Đây là lần thứ hai cô uống rượụ Vẫn là cùng uống với Cừ Chiêụ Tửu lượng của Tuế Hòa giống năm đó, một chai say.
Sau khi uống rượu cũng giống năm đó, an an tĩnh tĩnh, ngây ngô cười.
Đến khi Liên Kiều Kiều nhìn sang, Tuế Hòa đã nhắm mắt dựa vào lưng ghế sofa.
"Cậu ấy sao thế?" "Hơi say." Thấy Cừ Chiêu muốn ôm Tuế Hòa đi, Liên Kiều Kiều theo bản năng ngăn lại, "Tớ...
Tớ đỡ cậu ấy đi cũng được?" Cừ Chiêu nhướng mày, khom người ghé vào tai Tuế Hòa, "Tôi mang cậu về nhà, được không?" Sau đó Liên Kiều Kiều trơ mắt nhìn Tuế Hòa vòng tay ôm lấy cổ Cừ Chiêu, còn quay đầu lại lớn tiếng nói một câu với cô ấy "Kiều Kiều, tớ về nhà trước đây." Liên Kiều Kiều "..." Chung Vọng uống nhiều nhức đầu, hắn xoa huyệt thái dương, nhìn thấy Cừ Chiêu đỡ Tuế Hòa rời đi, sửng sốt, đi qua hỏi Liên Kiều Kiều đang đứng ngây người "Bọn họ đi đâu thế?" Liên Kiều Kiều quay đầu lại, vẻ mặt hoang mang, "Sao tớ biết được." Cô ấy chỉ có thể đoán, quan hệ


⬅ Trước Tiếp ➡