Chương 20
giữa Cừ Chiêu và Tuế Hòa không bình thường.
...
Trên xe taxi.
Trán Tuế Hòa chống lên cửa sổ xe, trong miệng lẩm bẩm "Khó chịụ" "Sắp về nhà rồi, ngủ một giấc sẽ thoải mái." Ngà ngà men say, Tuế Hòa híp mắt nhìn Cừ Chiêu "Thế thì cậu sẽ lại phải ngủ ghế sofa." Lần đầu tiên say rượu, cũng là Cừ Chiêu mang cô mê man bất tỉnh đi xuống sân thượng.
Khi đó cô ngủ trên giường của Cừ Chiêu cả một đêm, còn Cừ Chiêu bất đắc dĩ ngủ trên ghế sofa trong phòng khách suốt một đêm.
Cừ Chiêu gạt ra mấy sợi tóc che khuất mặt cô, "Không sao." "Ngủ sofa cột sống lưng sẽ không tốt." "Thế tôi ngủ ở đâu?
Trên giường?" Tuế Hòa dùng ngón tay chọc chọc mặt hắn, "Nhường cậu một nửa." Say.
Say nói mê sảng, say dụ hoặc người.
Đối mặt với thái độ tuỳ tiện của cô, sắc mặt Cừ Chiêu âm trầm, nói "Sau này không được phép uống rượụ" Bộ dạng ngu ngốc này, thật mất mặt.
Hình như Tuế Hòa không nghe thấy, ngáp một cái, "Thật buồn ngủ." Cừ Chiêu nhìn hốc mắt cô trào ra nước mắt sinh lý, ngẫu nhiên có ánh đèn xe cộ đi ngang qua màn đêm lóe sáng lấp lánh, trong lòng hắn nghĩ, rốt cuộc Tuế Hòa là loại người gì?
Khi dịu dàng mang chút xa cách, khi gần gũi lại mang chút thần bí.
Quen chín năm, hắn vẫn không nhìn thấu được cô.
Mà cô càng như vậy, hắn càng hưng phấn...
khoảnh khắc xé lớp mặt nạ kia nhất định sẽ rất sảng khoái.
Đang nghĩ ngợi, bả vai bỗng nặng trĩu, là Tuế Hòa dựa vào hắn, sau đó cô còn cọ cọ, nói "Thật thần kỳ." "Thần kỳ cái gì?" Hắn hỏi.
Nhưng Tuế Hòa không đáp.
Bởi vì thói quen, nếu không có quá nhiều tiết học, Cừ Chiêu sẽ không ngủ lại phòng ký túc xá qua đêm.
Hắn thuê một căn phòng gần đại học C, diện tích không lớn, đủ cho một người ở.
Tuế Hòa ngủ không quá yên tĩnh, treo trên người hắn giống như gấu Koala hiếu động.
Cừ Chiêu mặt không đổi sắc đặt cô lên giường, cầm khăn lông ướt lau mặt cho cô, cô còn không vui, vặn cổ xoay mặt, bất chấp mọi kẽ hở để tránh thoát.
"Đừng nhúc nhích.
"Cừ Chiêu giữ cằm Tuế Hòa, động tác lau mặt không dám dùng sức.
Da Tuế Hòa mỏng, hơi tăng lực chà nhẹ sẽ ửng hồng ngay, hắn vẫn luôn biết.
Tuế Hòa say rượu mặt đỏ rực, còn xinh đẹp hơn cả mặt trời chiều mọi người chụp hai ngày trước.
Cừ Chiêu hạ tầm mắt, dừng lại trước ngực cô một giây, rồi lại dời ánh mắt đi.
Đồ ấu trĩ.
Lau mặt xong, Cừ Chiêu đứng dậy định rời đi, chợt quay đầu lại, niết mặt cô, "Ấu trĩ." "Aazz...đau " Tuế Hòa vỗ tay hắn.
"Còn biết đau?" Cừ Chiêu không vui.
Tuy hắn nói muốn kéo Tuế Hòa xuống vực sâu cùng mình, nhưng loại chuyện giậu đổ bìm leo 1 bỉ ổi này hắn mới khinh thường làm.
Nhưng không có nghĩa người khác sẽ không.
1 Giậu đổ bìm leo Ám chỉ khi ai đó gặp khó khăn, hoạn nạn thì kẻ khác lợi dụng, lấn át nhằm hại thêm hoặc kiếm chác một chút gì đó.
Nếu hôm nay hắn không đi quán bar, vậy thì có phải Tuế Hòa cũng sẽ đi theo tên đàn ông lạ mặt nào đó về nhà không?
Con mồi hắn nhìn trúng sao có thể để cho người khác vấy bẩn?
Nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.
Cừ Chiêu nặng tay hơn, "Cậu cần chút dạy bảo." Quá đaụ Tuế Hòa thần chí không tỉnh táo, thừa dịp bất ngờ đột kích cắn cổ tay Cừ Chiêụ Cừ Chiêu nhíu mày, nghiến răng nghiến lợi, "Buông ra." Tuế Hòa giống