Chương 2
kia chạy đi, nét dịu dàng trên khuôn mặt Cừ Chiêu cũng biến mất ngay lập tức, ánh mắt lạnh lùng và khí chất thay đổi, hắn nâng tay xoa xoa mi tâm, hạ tay xuống, lại thành một gương mặt hiền lành vô hại.
Tiếp đó, hắn quay đầu nhìn, như mong muốn thấy được bóng lưng mảnh khảnh kia.
Ba năm không gặp, chỉ dựa vào bóng lưng hắn đã nhận ra ngay cô.
Ngày hè nóng nực, cô và một cô gái khác đi trong khuôn viên trường, trên người mặc bộ đồ mát mẻ, áo T – shirt rộng rãi không lộ vẻ mập mạp, đôi chân thon dài trắng nõn.
Hình như tóc cô ngắn đi, vừa qua khỏi bả vai.
Cừ Chiêu nhớ cô từng nói cô thích tóc dài.
Dễ thay đổi.
Hắn hừ lạnh, đi theo.
Cừ Chiêu vẫn duy trì khoảng cách tầm mười mét với hai cô gái đằng trước, người người qua lại ngược xuôi, hai cô ấy sẽ không phát hiện phía sau có người đi theo.
Cô đang cười, đường cong sống mũi thanh tú cao thẳng, tóc vén sau mang tai, mềm mại đáng yêụ Cừ Chiêu nheo mắt, đến gần một chút.
Hắn nghe bên tai có tiếng gió, có tiếng cười, có tiếng nói chuyện, có tiếng bước chân… Nhưng không có âm thanh nào dễ nghe hơn giọng nói của cô.
Giọng cô không ngọt không ngấy, khi nói nhấn rõ từng từ, không nhanh không chậm, như đang kể chuyện, đều đều lại không nhàm chán.
Người khác luôn nói Cừ Chiêu lúc nào cũng dịu dàng.
Bọn họ không biết, Cừ Chiêu học dịu dàng từ cô.
Cô là người hoàn hảo nhất mà Cừ Chiêu từng gặp.
Nhưng trên đời vốn không có sinh vật hay xác chết nào hoàn hảo cả.
“Tuế Hòa.” Cừ Chiêu mở miệng gọi, cô quay đầu lại.
nannannannan Chú ý, đây không phải câu chuyện yêu thầm.
Quyển sách này có hai góc nhìn.
Trước kia, bởi vì Cừ Chiêu ăn uống không đầy đủ chất dinh dưỡng nên chiều cao chỉ hơn 1m5, nếu đứng giữa đám người thì chẳng ai trông thấy hắn cả.
Mỗi lần đến tiết thể dục hắn lại đứng hàng đầu vì thấp bé nhất.
Khi Cừ Chiêu đi trên đường luôn có thói quen cúi đầụ Hắn như thế cũng chẳng nhặt được đồng tiền nào mà chỉ thấy đôi giày vải cũ kĩ bị mài rách của hắn.
Đó là cha nuôi hắn nhặt trong thùng rác đưa cho hắn.
Lúc đưa đôi giày này cho Cừ Chiêu thì nó còn rất mới.
Nhưng dù mới đến đâu vẫn sẽ có ngày cũ nát.
Hơn nữa dù Cừ Chiêu không cao lên, cỡ giày cũng khó tránh khỏi tăng lên.
Mũi giày sắp sửa bị chọc thủng.
Hắn không nói, cha nuôi sẽ không biết...
Nhưng dù biết chắc hẳn cũng không tỏ vẻ gì.
Mỗi khi như thế, trong lòng Cừ Chiêu lại dâng lên cảm xúc kỳ lạ khó hiểụ Giày của người khác luôn sạch bóng.
Có lẽ hôm nay bọn họ đá bóng làm bẩn giày, nhưng tới ngày hôm sau trên chân họ lại là một đôi giày khác mới tinh, chạy như bay trên sân cỏ, tung tăng nhảy nhót.
Cừ Chiêu không được như vậy.
Hắn không có giày để đổi.
Cũng không có bạn bè cùng hò reo.
Tất cả mọi người đều biết hắn là con trai nhà bán phế liệu, không ai muốn chơi với hắn.
Bọn họ chán ghét hắn, nói trên người hắn có mùi rác thải, nói tính cách hắn quá kỳ quặc, nói hắn không xứng làm bạn với bọn họ.
Như thể hắn chính là rác rưởi vậy.
Ban đầu Cừ Chiêu còn nỗ lực thay đổi tình trạng này.
Hắn tắm rửa đều đặn hai lần mỗi ngày, dù làm thế sẽ bị cha nuôi hắn tay đấm chân đá, hắn vẫn kiên trì; hắn gặp ai cũng cười, khuôn