Chương 3
mặt vàng vảy nến, khóe miệng cười như nứt ra, trong gương hắn cười đến chảy cả nước mắt.
Nhưng vẫn không xứng.
Sau đó Cừ Chiêu hiểu ra.
Không xứng chính là không xứng, không bởi vì hắn một ngày tắm gội hai lần mà thay đổi, cũng không bởi vì hắn mặt mày hớn hở mà thay đổi, không xứng chính là thân phận.
Hắn học ở Gia Vinh do chính sách quy hoạch đất đai cho phép.
Không cần phải trả số tiền học phí cao ngất vẫn có tên trong danh sách, nếu không cha nuôi hắn cũng chẳng để hắn đi học.
Giáo dục có thể công bằng, nhưng đối xử không thể có công bằng.
Ở Gia Vinh, không thiếu nhất chính là con nhà giàu có.
Ở nơi này thiếu chính là người như hắn, không được tôn trọng, không được yêu thích, không được công nhận, thuộc loại tầng lớp dưới đáy của xã hội.
Trên lớp, hắn bị gọi tên đứng dậy không dám lên tiếng mà bị giáo viên chửi rủa..."Sau này mày có thể làm nên trò trống gì cơ chứ?
Giống cha mày đi nhặt ve chai à?" Những lời này khiến mọi người cười vang không dưới mười lần nhưng nghe hoài không chán.
Tuế Hòa xuất hiện vào đúng lúc này.
Khi tất cả mọi người đều đang cười, Tuế Hòa giơ lên tay, nói "Cô giáo, em xin trả lời câu hỏi này." Cừ Chiêu trộm nhìn sang, cô đang cười, nhưng hắn chỉ có thể phân biệt khái niệm giễu cợt và hòa nhã.
Khác với đồng phục dúm dó của hắn, bộ đồng phục trên người Tuế Hòa sạch sẽ, phẳng phiu, thậm chí trắng đến mức có thể nhìn xuyên thấy làn da như em bé mới sinh của cô, bởi vì áo ngắn tay nên lúc giơ tay ống tay áo trượt xuống bả vai, cánh tay kia nõn nà mảnh mai dễ dàng thu hút ánh nhìn của người khác hệt như khuôn mặt của cô.
Cừ Chiêu biết cô, kẻ có tiền mới chuyển đến đây.
Tên rất đặc biệt, Tuế Hòa.
Tuế Hòa vừa chuyển tới đã được mọi người chào đón, ai cũng thân thiết với cô.
Mấy ngày học chung, thấy rõ cô là con nhà gia giáo, nụ cười đẹp, giọng nói ngọt, không ai không thích cô.
Bao gồm cả giáo viên, nhưng ngoại trừ Cừ Chiêụ "Vậy để Tuế Hòa trả lời đi," Trên bục giảng, giáo viên thay đổi sắc mặt nhanh chóng, bà ta chuyển đối tượng, "Cừ Chiêu, cậu nghe chăm chú cho tôi, nếu không đừng trách tôi dạy dỗ cậu " Đợi Tuế Hòa trả lời xong, bà ta hài lòng hiện rõ lên cả đuôi lông mày, bà ta bảo Tuế Hòa ngồi xuống, liếc mắt thấy động tác của Cừ Chiêu, lập tức lớn tiếng quát "Tôi cho phép cậu ngồi xuống à?
Đứng yên đấy đến lúc tan học cho tôi " Cừ Chiêu vùi đầu càng thấp.
"Từ từ," Bà ta nói tiếp, "Cậu đi xuống cuối lớp, đừng làm ảnh hưởng đến bạn học khác." Đáy mắt Cừ Chiêu vừa dấy lên hy vọng bỗng tan thành mây khói.
Hắn cầm sách vở, từ bàn đầu tiên chuyển xuống bàn cuối cùng, đuôi mắt liếc thấy Tuế Hòa đang nhìn hắn, nở nụ cười xinh đẹp chói mắt.
Cừ Chiêu rũ mắt không nhìn, càng chán ghét cô hơn.
Làm bộ làm tịch thì thôi, còn xen vào chuyện của người khác.
Những người thích Tuế Hòa đều bị mù.
Cừ Chiêu khoái trá nghĩ.
Mà người làm Cừ Chiêu chán ghét, sau khi kết thúc giờ học lại đi tới trước mặt hắn.
"Cừ Chiêu, sau này có câu hỏi gì không hiểu cậu có thể đến hỏi tớ." Trong lòng Cừ Chiêu phẳng lặng như tờ, rét lạnh như hầm băng, nhưng đôi mắt sáng ngời mở to ngạc nhiên, "Thật sự có thể chứ?
Cậu đồng ý dạy tôi sao?"