Chương 5
chơi đáng nhớ này.
Trước khi ra cửa, Cừ Chiêu lục tung tủ đồ nhưng không thể tìm nổi một bộ quần áo nào để mặc, hắn mất hứng ngồi trên ghế, sực nhớ, hắn cần gì phải tốn tâm tư vì Tuế Hòa chứ?
Chẳng qua hắn muốn xé nát gương mặt thật của cô rồi lợi dụng triệt để lòng đồng cảm của cô một lần mà thôi.
Nếu chú trọng vẻ ngoài quá, vậy thì đúng như mong muốn của cô rồi còn đâu?
Vì thế khi Cừ Chiêu xuất hiện ở công viên, trên người hắn mặc bộ đồng phục.
Đây có lẽ là bộ đồ hắn cân nhắc và dụng tâm mặc nhất.
Nhưng ngoài dự đoán Tuế Hòa tới sớm hơn cả hắn.
Cừ Chiêu đứng dưới gốc cây đa, bóng râm che chắn ánh mặt trời làm tinh thần và thể xác thả lỏng, hắn mặt không cảm xúc nhìn về phía cổng công viên, nơi đó có Tuế Hòa.
Tuế Hòa đang ngồi xổm, làn váy màu trắng chạm đất nhưng lại hồn nhiên không hay biết.
Bởi vì cô đang chuyên tâm cho mèo hoang ăn giăm bông.
Lúc này mặt trời không chói chang bằng giữa trưa, nhưng cả người Tuế Hòa lại như phát ra ánh sáng màu vàng.
Cô mỉm cười, cực kỳ cuốn hút, nhưng Cừ Chiêu không cười.
Hắn đi tới, trong lòng vẫn hai từ kia, dối trá.
“Cậu tới rồi ” Cho mèo hoang ăn hết giăm bông, Tuế Hòa lơ đãng quay đầu liền thấy Cừ Chiêu, cô đứng dậy, làn váy bị gió thổi qua tạo thành đường cong.
Cừ Chiêu không thấy được gì, nhưng trong đầu hắn lại nghĩ, Tuế Hòa mặc quần lót cũng màu trắng không.
Đáy lòng hoạt động phong phú nhưng không quên đeo mặt nạ.
Cừ Chiêu ngại ngùng cúi đầu cười “Xin lỗi, tôi đến muộn.” “Là tớ đến sớm,” Tuế Hòa quan tâm nói, “Cậu khát không?
Bên kia có quán bán nước.” “Nhưng tôi…” Cừ Chiêu sờ sờ túi tiền, bên trong chỉ có năm mươi đồng, là toàn bộ tài sản của hắn.
Mua nước thì sẽ không đủ tiền mua vé vào cửa công viên giải trí.
Cừ Chiêu không nói tiếp, thần kinh nhạy cảm lại bắt đầu phát tác, chắc chắn Tuế Hòa này cố ý để tiện cho lát nữa cô biểu hiện sự hào phóng của bản thân.
Tuế Hòa làm bộ không thấy động tác của hắn, cô cầm tay Cừ Chiêu, “Tớ muốn đến công viên giải trí từ rất lâu nhưng vẫn không có ai đi cùng.
Vì để cảm ơn cậu đi cùng tớ, tớ mời cậu uống nước được không?” Quả nhiên, không ngoài dự đoán của hắn.
Cô quen biết bao nhiêu người, sao có thể không ai đi cùng được?
Đúng là lời nói dối sứt sẹo.
Cừ Chiêu nhìn tay mình bị Tuế Hòa dắt đi, tay cô mềm như bông, ai nhìn vào cũng biết cô được nuông chiều từ bé, mọi công việc nặng đều cách xa cuộc sống của cô.
Hắn theo bản năng nắm chặt tay, “Vậy lần sau tôi mời lại cậụ” “Được ” Tuế Hòa không từ chối, thoải mái phóng khoáng làm Cừ Chiêu nhịn không được nhìn cô thêm vài lần.
Cừ Chiêu nghĩ, cô đeo ít nhất cũng phải chín lớp mặt nạ.
… Mua một chiếc vé vào cửa, túi tiền của Cừ Chiêu hết nhẵn.
Hắn siết chặt vé vào cửa trong tay, một tay khác Tuế Hòa dắt đi, lòng bàn tay đổ mồ hôi nóng.
Dường như hai người đang phân cao thấp, không ai có ý định buông tay.
Cuối cùng Cừ Chiêu không chịu nổi, hắn quy kết thất bại lần này do bị người mình ghét cầm tay, thật sự không thoải mái.
Hắn tự nhiên buông tay lấy chai nước trong túi nilon, vặn mở một chai nước mới đưa Tuế Hòa và một chai khác cho bản thân.
“Hôm nay