⬅ Trước Tiếp ➡

Hắn trông có vẻ rất căng thẳng, hai tay bất giác xoa xoa lòng bàn tay đổ mồ hôi, bả vai nhỏ gầy run nhè nhẹ.
Tuế Hòa xúc động, vỗ vỗ tay hắn, cảm giác đầu tiên là gầy trơ xương, cô an ủi nói "Cậu đừng căng thẳng, tớ thật sự đồng ý dạy cậụ" Cừ Chiêu bình tĩnh co lại cánh tay bị Tuế Hòa vỗ, che kín mặt, lúc mở miệng giọng nghẹn ngào "Cảm ơn cậụ" "Không cần khách sáo." Dối trá quá thể.
Cừ Chiêu nghĩ thầm.
Dùng tay che biểu cảm trên mặt, không phải vì vui vẻ đến nỗi bật khóc, mà là âm trầm lạnh nhạt.
Đương nhiên, hắn càng dối trá hơn.
Cừ Chiêu cũng không phủ nhận.
Lời tác giả Nam chính nội tâm rất âm u, thật sự thật sự thật sự rất âm ụ Tôi thích loại này, tôi biến thái như vậy khó mà giữ nguyên vẹn câu chuyện lâu ngày sinh tình.
Vốn không phải kể đan xen, chỉ là kể lại chút chuyện trước kia rồi sẽ nối tiếp chương I, rất nhanh thôi, sẽ không lâu đâụ Còn có, câu chuyện này có vẻ rất đáng buồn, nhưng tôi thích, đối với tôi đây cũng là thử thách.
Cừ Chiêu cũng không biết bản thân hắn bắt đầu có thói quen đeo mặt nạ da người từ khi nào.
Nhưng hắn biết người giàu có thích nhìn người nghèo khổ đội ơn họ.
Thế nên hắn sẽ bày vẻ mặt này ra cho những người đó xem, để bọn họ sinh lòng đồng cảm với hắn, nhịn không được vươn tay giúp đỡ hắn.
Khinh thường thân phận của người khác rồi lại làm ra hành động tự cho mình đúng, cái bộ mặt cao cao tại thượng và vẻ thương xót dối trá kia của bọn họ Cừ Chiêu nhìn chỉ muốn phá lên cười.
Thế giới vốn không phân biệt thiện ác, nếu có thì cũng chỉ là mỗi người dùng phán đoán của bản thân đưa ra lựa chọn thôi.
Hắn rất thích thú việc đeo mặt nạ giễu cợt thế giới rộng lớn này, thậm chí hưởng thụ loại sung sướng này… Lợi dụng giá trị quan 1 của người khác để đạt được kết quả mình mong muốn.
1 Giá trị quan Cái nhìn và đánh giá tổng thể của một người đối với tầm quan trọng, ý nghĩa của sự vật khách quan chung quanh bao gồm con người, sự vật sự việc .
Đó là Cừ Chiêụ Vậy nên, khi đối mặt với Tuế Hòa nói cuối tuần có muốn đi chơi với cô không, hắn đã gật đầụ Hắn muốn nhìn xem khuôn mặt thật của Tuế Hòa là thế nào.
Đúng vậy, Cừ Chiêu không tin Tuế Hòa luôn làm việc gì cũng hoàn hảo.
Với hắn mà nói, hắn coi thường nhất chính là loại người như Tuế Hòa.
Thấy hắn đáng thương chủ động tiếp cận hắn, nghĩ mình thông minh muốn cứu rỗi hắn, lòng tràn đầy đồng cảm, vầng sáng thánh mẫu bao quanh, tự mình cảm động chính mình… Hành động của cô vừa đối xử tốt với người khác vừa vạch rõ quan hệ giữa hai người… Cô là người ban ơn, còn bạn là người nhận ơn huệ.
Cô chú định là người đứng trên đầu kẻ khác.
Người ban ơn tất nhiên luôn đúng lý hợp tình hơn người nhận ơn.
Cừ Chiêu hiểu đây là lẽ thường không sai.
Nhưng hắn không thích cũng tin tưởng tuyệt đối, không thể có khả năng tồn tại người có tính cách như Tuế Hòa.
Hắn đã hết hi vọng với xã hội cá lớn nuốt cá bé này từ lâụ Cừ Chiêu và Tuế Hòa hẹn gặp nhau trước cổng công viên giải trí lúc 3 giờ rưỡi chiềụ Vì giả bộ mình rất để ý Cừ Chiêu đã chọn đến sớm, chỉ để Tuế Hòa thấp thỏm không yên lại quý trọng chờ mong lần đi


⬅ Trước Tiếp ➡