⬅ Trước Tiếp ➡
Hồi ức về trúc mã cứ vậy mà bị cắt ngang bởi một chuỗi âm thanh sửa nhà, trước khi Kiều Diệc Khê đi vào thang máy còn cố tình ngẩng đầu nhìn.
Tầng trên có một nhà đang tu sửa, thỉnh thoảng vang lên tiếng máy khoan điện và tiếng kéo các vật dụng trong nhà, nhưng quy mô sửa nhà không lớn, rất nhanh đã kết thúc.
Hình như chỉ sửa một phòng.
Cũng không biết vì sao.
Cô không nghĩ nhiều, rất nhanh đi khỏi đó.
///
Giờ phút này, trên tầng tám.
Chu Minh Tự vừa nghe tiếng sửa chữa vang lên trong phòng dành cho khách, vừa có biểu tình phức tạp chăm chú nhìn vào tiểu mập mạp trên nhà cây dành cho mèo, tiểu mập mạp đang vùi đầu cuộn thành một đống, nỗ lực ngụy trang thành cục bông không biết gì cả.
Cái ót kháng cự kia viết đầy chữ —— Bông Bông không biết, không liên quan đến Bông Bông.
“Há Cảo.”
Nghe tiếng chủ nhân gọi mình, tiểu mập mạp rất không tình nguyện lắc lư đuôi, do dự một lúc mới chậm rãi nhìn cậu, ánh mắt có chút ai oán, giống như đang hỏi “tôi không phải mèo, tôi chỉ là len sợi, vì sao cậu muốn nói chuyện với len sợi”.
Chu Minh Tự giơ tay: “Lại đây.”
Há Cảo đứng dậy, lúc nhảy xuống từ nhà cây, vô tình lấy ra một chiếc vớ màu xanh nhạt.
Chu Minh Tự sững lại hai giây, gần như không tin được mà nhíu mày: “Bây giờ mày còn bắt đầu trộm vớ của người ta?”
Tiểu mập mạp gập tai ra phía sau, không nói một lời, như trẻ con đang nghe dạy dỗ.
Chu Minh Tự nặng nề thở dài một tiếng.
Từ khi cậu bắt đầu nuôi con mèo này nó đã rất nghe lời, tuy buổi tối thích chạy khắp nơi, nhưng luôn về đúng giờ, cũng chưa từng đi trộm đồ.
Nhưng gần đây không biết làm sao, trong ổ của Há Cảo bỗng nhiên bắt đầu xuất hiện một ít đồ chơi nhỏ khó hiểu, ví dụ như dây cột tóc màu pastel, hoặc là móc khóa hình ma trận, bây giờ thì hay rồi, còn ngậm cả vớ người ta.
“Không được trộm thêm lần nữa,” Chu Minh Tự nghiêm túc dạy dỗ nó, “Trộm thêm một lần nữa tao nhốt mày ở ban công, nghe chưa?”
Chưa kịp nghe được câu trả lời của Há Cảo, di động của cậu đã vang lên.
Giọng nói của thằng nhãi Trịnh Hòa này vô cùng phấn khởi: “Đang làm gì đấy?!”
“Dạy mèo.”
“Mèo nhà cậu sao thế? Không phải rất ngoan sao.”
Chu Minh Tự kể lại tình huống vừa rồi, Trịnh Hòa cũng ngây ngốc: “Không đến mức đó chứ, mèo nhà cậu nuôi theo kiểu ăn sung mặc sướng, nó cần gì phải đi làm việc không cần thiết?”
Cậu chau mày không nói chuyện.
“Trộm đồ của con gái, nếu không phải thiếu hơi mèo cái, thì cũng là chơi chán mấy món đồ chơi,” Trịnh Hòa chợt nảy ra một ý tưởng, “Trên đường Sùng Nhân có chợ thú cưng, tôi dẫn cậu đi mua vài món đồ chơi mới, đúng lúc mua xong còn có thể đi ăn lẩu, bên kia có quán lẩu khá ngon.”
Chu Minh Tự gật đầu, thuận tiện xách balo bên cạnh lên: “Gặp ở đâu?”
“Nhanh lẹ! Gặp ở đường Sùng Nhân, lát nữa tôi đến.”
Phòng dành cho khách đang trang trí đèn đóm, bên trong là phong cách màu sắc dành cho thiếu nữ, màu pastel hồng pha xanh.
Mẹ Chu thấy cậu xách balo, nhanh chóng nói: “Muốn ra ngoài à? Không phải mẹ nói tối nay có khách sao, con không thể vắng mặt.”

⬅ Trước Tiếp ➡