“Con biết,” cậu chỉ về phía căn phòng, hỏi, “Sao căn phòng lại sặc sỡ như vậy, khách muốn đến ở?”
“Đến ở không phải khách,” mẹ Chu nháy mắt cười cười, thừa nước đục thả câu, “Đến lúc đó con sẽ biết.”
///
Kiều Diệc Khê và Thư Nhiên nhanh chóng mua xong ván trượt, bắt xe buýt công cộng đến quán lẩu mới mở.
Bắt đầu từ cấp hai thì cô và Thư Nhiên đã là bạn bè thân thiết, hai nữ sinh cấp ba tuy không ở chung với nhau, nhưng năm nay thi cùng một trường đại học, như vậy tất nhiên là có nhiều đề tài nói không dứt.
Xe dừng lại ở trạm trên đường Sùng Nhân, ánh mắt Kiều Diệc Khê bị chợ thú cưng hấp dẫn, ngay khi nhìn ra bên ngoài, vừa vặn nhìn thấy một đám người chen lên xe.
Thư Nhiên đẩy đẩy cánh tay cô: “Cậu nhìn cửa ra vào, chàng trai kia thật đẹp trai.”
Cô đã nhìn thấy.
Nam sinh mặc áo sơ mi trắng được ủi bằng phẳng, cùng với dáng người là một gương mặt hấp dẫn sự chú ý của người khác, hơi rũ mắt, sống mũi cao thẳng giống như cầu tuột, cậu nghiêng người, đường cong của sườn mặt càng thêm rõ ràng, cô thậm chí có thể nhìn thấy khuôn hàm của cậu khi cậu khẽ cắn chiếc răng cấm.
Hơi ngầu, mang theo cảm giác lạnh lùng lại trẻ con.
Cậu có đôi chân dài, nhanh chóng đứng yên bên cạnh cô, một làn gió vị chanh thổi đến, Kiều Diệc Khê đang nghĩ ai đang uống nước chanh, lại chợt hiểu ra, mùi hương dễ ngửi này, là trên người cậu ấy.
Hình như tâm tình cậu không được tốt, người bạn đứng bên cạnh dông dài giải thích: “Cậu đi xe buýt với tôi không được sao, tôi thật sự không thích bắt taxi, hơn nữa cũng không có tàu điện ngầm thẳng đến đó…… nhịn một chút, rất nhanh sẽ đến nơi.”
Kiều Diệc Khê cong cong khóe miệng, chỉ một lúc sau quay ra tán gẫu với Thư Nhiên về đề tài khác, sắp tới chính là lễ nhập học của đại học A, còn có rất nhiều đồ cần mua.
Thư Nhiên: “Đại học A rất tốt, hình như còn có câu lạc bộ trượt ván, luyện tập ngay cạnh bãi đất trống ở khu dạy học, chờ chúng ta được thêm vào, chính là đứa nhóc ngầu nhất cả khu phố.”
Trượt ván là loại hoạt động mà cả hai cô khá thích, đáng tiếc lúc còn học cấp ba không có nhiều thời gian chơi, sau khi tốt nghiệp mới có thể xếp việc này vào lịch trình hàng ngày.
Nghĩ đến đây, Kiều Diệc Khê kéo túi ra, chuẩn bị thưởng thức cái ván trượt xinh xắn vừa mua một lần nữa.
Khóa kéo được một nửa, người đàn ông trung niên ngồi trước mặt bỗng đứng lên: “Sao đột nhiên chạy đến đường Tấn Gia? Sao không dừng ở đường Sùng Nhân?!”
Tài xế chuyên chú lái xe, bên trong xe trầm mặc một giây, người đàn ông rời chỗ ngồi đi đến trước cửa: “Sao tài xế không dừng xe? Dừng xe dừng xe tôi muốn xuống xe!”
Tài xế: “Đã dừng ở đường Sùng Nhân, tự anh không nhìn thấy. Chưa tới trạm không thể dừng xe, anh chờ trạm tiếp theo.”
“Ông con mẹ nó chắc chắn không dừng, tôi đứng gần cửa xe như vậy, sao tôi có thể không biết ông ngừng? Mất hai mươi phút mới quay lại cây cầu này, chờ ông hai mươi phút, đi ngược về tôi cũng mệt chết, ông coi tôi là thằng ngốc sao!”