Người đàn ông rất cố chấp, vung tay lên: “Tôi không nói nhiều với ông nữa, bây giờ tôi muốn xuống xe.”
“Xe không dừng được.”
“Đùa gì vậy, chỗ đó không có nút mở cửa sao??”
Người đàn ông nói xong vài câu muốn lướt qua tài xế để bấm nút, tài xế nâng khuỷu tay che lại, người đàn ông thẹn quá hóa giận, gã ta nắm lấy tay lái của tài xế, trong miệng còn hùng hổ: “Lái xe con mẹ mày đi!”
Xe trên cầu lớn bên cạnh con sông đảo một cái, Kiều Diệc Khê chưa kịp phản ứng, cả người lảo đảo vài bước, ván trượt rớt xuống cạnh chân, cả người sắp ngã.
Ngay khi cô nghĩ bản thân sẽ té xuống, chàng trai hương chanh nghiêng người về phía cô một cái, đầu cô đụng vào sau lưng cậu.
Có chút đau, nhưng có chỗ tựa, người cũng có thể đứng vững.
“Qua đây qua đây,” Thư Nhiên giật mình hoảng sợ, kéo Kiều Diệc Khê đứng lại chỗ cũ, “Người này bị thần kinh sao.”
Kiều Diệc Khê choáng voáng, lúc bị kéo về có nói tiếng “cảm ơn”, không biết cậu ấy có nghe thấy không.
Lúc đứng vững lại, người đàn ông đã bị cậu bạn của chàng trai kéo ra.
Cánh tay Trịnh Hòa chắn ngang: “Đầu óc của ông có vấn đề hay là mắt ông có vấn đề? Ông đây đi tới từ đường Sùng Nhân đấy.”
Người đàn ông hùng hổ vài câu, nhân lúc mọi người thả lỏng đề phòng thì dùng sức mạnh hơn để bẻ tay lái: “Tao muốn xuống xe!!”
Lần chao đảo này vô cùng mãnh liệt, suýt nữa thì xe chệch hướng lao ra khỏi làn đường, trong thời khắc sinh tử, tài xế khẩn cấp kéo phanh xe, lúc này xe mới lệch khỏi quỹ đạo phanh gấp dừng ở đằng trước.
Kiều Diệc Khê thấy bả vai của chàng trai hương chanh kia run lên, sau đó cậu ấy nhanh chóng đi lên, nhấc chân, lưu loát đá văng người đàn ông bên cạnh tài xế.
Chỗ cậu đá là đầu gối, lực không lớn nhưng hiệu quả không tệ, người đàn ông lùi về sau vài bước, sau đó —— bụp một tiếng quỳ trên đất.
Buồn cười nhưng lại xứng đáng.
Lúc này đa số người trong xe đã hồi phục tinh thần, ùa lên vây quanh tài xế, như dựng nên một vách tường bảo hộ, còn không quên mắng người đàn ông.
“Điên cái gì hả, xe mà nghiêng thêm chút thì lao thẳng xuống sông rồi, anh muốn tất cả những người trong xe nộp mạng với anh sao?!”
“Tự mình không xuống xe còn trách tài xế, hạng người có đạo đức không.”
“Tôi nói anh biết, không đánh chết anh còn coi như nhẹ!”
Kiều Diệc Khê nhìn Thư Nhiên cầm di động: “Báo công an chưa?”
Chút ăn ý này vẫn phải có, Thư Nhiên gật đầu: “Báo rồi.”
Nhìn mọi người đứng ở chỗ tài xế, chàng trai càng phẫn nộ, đứng lên như còn muốn làm chút gì đó.
Bên chân là ván trượt, mũi chân Kiều Diệc Khê dùng chút sức vào ván trượt, ván trượt bay nhanh về trước, làm người đàn ông vấp chân té ngã.
“Mẹ mày!!”
Cảnh sát đến rất nhanh, mười phút sau, xe cảnh sát dừng trước cửa xe.
“Không phải muốn xuống xe?” Chu Minh Tự rũ mắt nhìn lướt qua người đàn ông, giọng nói nhàn nhạt lạnh lùng, “Xuống đi.”
///
Người đàn ông bị xe cảnh sát mang đi, có người ở lại xe an ủi tài xế.