⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay mở cửa kia rất đẹp, độ cong của khớp ngón tay hơi gập lại, lại lên trên một chút là áo sơ mi trắng quen mắt, cúc áo mở ra một cái, lộ ra yết hầu đang chuyển động của chàng trai.
Hôm nay cô có gặp chàng trai hương chanh một lần, giờ phút này đang xách theo ba hộp giày, đứng ở cửa nhà họ Chu đối diện với cô.
Bốn mắt nhìn nhau, tim cô như đứng lại.
Chu Minh Tự sững lại một lát, rất rõ ràng cũng bị chấn động.
Sau khi giới thiệu xong ba Kiều mẹ Kiều, mẹ Chu chỉ vào cô, “Đây là Kiều Diệc Khê, chính là bạn lúc nhỏ mà hai đứa con nói có cơ hội sẽ kết hôn với nhau.”
“……”
Kiều Diệc Khê lấy tay nhấn vào đầu.
“Sao vậy?”
“Không có gì.”
…… Chính là cảm thấy não hơi chậm chạp.
Người này, trúc mã lúc nhỏ của cô, hai tiếng trước, cô còn có cuộc thảo luận gay gắt với bạn mình “rốt cuộc người đó có phải tên b**n th** hay không”.
Chu Minh Tự chỉ sững lại một giây, rất nhanh chóng, cậu cúi người chào hỏi với ba Kiều mẹ Kiều, nở một nụ cười lễ phép trên môi.
Sau khi nói vài câu đơn giản, cậu quay về phòng xếp giày, lại nghĩ một chút, gọi mẹ Chu đi vào, hỏi chiếc giày cao gót trong balo kia có phải của bà không.
Đáp án đương nhiên là phủ định.
Rồi sau đó mẹ Chu đi nấu cơm, người còn lại trên sô pha trò chuyện với nhau, Chu Minh Tự bị xếp cạnh Kiều Diệc Khê, hai người thường nghe cha mẹ nhắc lại những ký ức thời thơ ấu, nhưng đề cập nhiều nhất chính là đoạn ký ức ngầm hứa hẹn việc cả đời.
Dù sao đã lâu như vậy không gặp nhau, vừa gặp mặt đã bị người khác dùng lời nói “vị hôn phu vị hôn thê” này trêu chọc, hai người ít nhiều đều có chút ngồi không vững.
Cô giật nhẹ tay áo cậu: “Cậu có cảm thấy hơi khó xử không?”
Chu Minh Tự rũ mắt, nhìn đầu ngón tay thon dài mảnh khảnh lại trắng nõn của cô gái nhỏ, gật đầu.
“Vậy chúng ta đi chỗ khác đi.”
Chu Minh Tự đứng dậy, trầm giọng nói: “Con dẫn cậu ấy đi tham quan nhà.”
Ba Chu vui tươi hớn hở đồng ý: “Mọi người xem đã qua lâu như vậy, hai đứa vẫn thích tụ lại chơi với nhau……”
Kiều Diệc Khê bước nhanh hơn, tiếng thảo luận rốt cuộc cũng bị ném ra sau người, cô thở dài một hơi.
Chu Minh Tự có vẻ đúng là dẫn cô đi tham quan, Kiều Diệc Khê đứng trước cửa phòng nào đó nhìn vào trong, phong cách mộng ảo của thiếu nữ đập thẳng vào mặt.
Cô nhìn cách bố trí lộng lẫy bên trong, cảm thấy đây hẳn là phòng ngủ chính, thầm nghĩ nội tâm người trúc mã này của cô vẫn còn là cô “công trúa” nhỏ, hèn gì thích giày cao gót.
Cô rất nể mặt: “Phòng cậu…… trang trí khá đẹp.”
“……”
Ấn đường của Chu Minh Tự nhíu lại: “Đây là phòng dành cho khách, phòng tôi ở bên cạnh.”
“A,” cô kéo dài âm cuối, kéo vành tai cẩn thận nhìn cậu, giống như bừng tỉnh, “Phòng dành cho khách của nhà cậu khá tinh xảo.”
Chu Minh Tự thật sự không rõ, rốt cuộc là bản thân đã lệch lạc chỗ nào, mới làm cô gái này cảm thấy bản thân là tên b**n th** thích giày cao gót có phong cách của thiếu nữ.

⬅ Trước Tiếp ➡