⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu đẩy cửa phòng mình, ý muốn đem tất cả kéo về quỹ đạo: “Bên này là của tôi.”
Phòng cậu theo phong cách trắng đen vô cùng đơn giản, đập vào mắt là một dàn máy tính cực kỳ lớn, còn có bàn phím cơ và một loạt phụ kiện khuếch đại âm thanh cao cấp.
Kiều Diệc Khê đi vào trong hai bước, nhìn thấy chiếc giày cao gót đặt trên tủ giày.
Chu Minh Tự cuối cùng cũng tìm được cơ hội rồi: “Có phải cậu rớt một chiếc giày như vậy không?”
“Ừm……”
“Con mèo nhà chúng tôi gần đây có chút khác thường, cậu ở dưới lầu, vừa lúc mất một chiếc giống vậy, hẳn là nó làm.” Chàng trai nhấp môi, giọng nói trầm thấp chân thành, “Xin lỗi, tôi sẽ dạy dỗ nó kỹ hơn.”
Kiều Diệc Khê suy tư một hồi, lúc này mới cảm thấy loáng thoáng liên kết mọi chuyện lại với nhau, cô lắc đầu, cười nói: “Không sao, cũng trách tớ không đặt đồ đúng chỗ, thú cưng mà, có nhiều lúc rất nghịch ngợm.”
Chuyện chiếc giày cuối cùng cũng được giải quyết, Kiều Diệc Khê giấu chiếc giày đi, lúc trưởng bối hỏi tới, chỉ nói là Chu Minh Tự tặng cho cô chút đồ, không làm cậu rơi vào tình huống kỳ lạ.
Sau khi dùng xong cơm, lại tán dóc hơn hai tiếng, phút cuối cùng trước khi rời khỏi, Kiều Diệc Khê nhỏ giọng hỏi mẹ Chu: “Dì ơi, sao con không thấy con mèo nhà dì?”
“Nhà dì không có mèo,” hứng thú trêu ghẹo của mẹ Chu nổi lên, cười nói, “Chỉ có chó.”
Kiều Diệc Khê: ??
Chu Minh Tự hoàn toàn không hay biết, lúc mở máy tính mới nhớ tới: “Đúng rồi, Há Cảo đâu rồi, sao con không thấy nó?”
“Con nói con chó kia à, giữa trưa dì nhỏ của con tới, nói muốn mang về nuôi một tuần, mẹ đưa cho dì rồi.”
Há Cảo là con mèo được con mèo nhà dì cậu sinh, bởi vì có một đống mèo nên nuôi không xuể, nhà họ Chu đã ôm một con về.
Lúc ôm Há Cảo về nó còn rất nhỏ, con chó nhà bên lại sủa không ngừng, qua một tháng sau, Há Cảo mưa dầm thấm đất cũng học theo tiếng chó sủa……
Dần dà, tiếng kêu từ cái miệng nhỏ của Há Cảo biến thành tiếng “gâu gâu meo meo” trộn giữa chó và mèo, lúc mẹ Chu nói giỡn sẽ nói nó là chó.
Cũng bởi vì thích kêu bậy, mới đặt tên là Há Cảo.
Mẹ Chu lại nói: “Vừa nãy Diệc Khê có hỏi mẹ con mèo, mẹ còn chọc con bé nói nhà mình chỉ có chó, con bé còn có chút bất ngờ.”
Bàn tay gõ bàn phím của Chu Minh Tự dừng một chút, bất chợt, cậu hồi tưởng lại.
Thảo nào trước khi đi cô ấy còn nhìn cậu với dáng vẻ sâu xa.
Cậu xoa bóp ấn đường, cảm giác vận mệnh của mình có phải có một kiếp như vậy hay không.
///
Buổi tối 9 giờ, Kiều Diệc Khê bỗng nhiên nhận được tin nhắn của Thư Nhiên: 【 Cứu mạng, tới gấp. 】
Còn chia sẻ vị trí hiện tại.
Cô vừa thấy địa điểm là quán bar, sợ tới mức giật bắn mình một cái, không dám hành động thiếu suy nghĩ gọi điện thoại qua đó, nhanh chóng tóm lấy di động chạy như bay ra ngoài.
Lúc chạy đến cổng lớn đụng phải Chu Minh Tự và mẹ Chu, mẹ Chu hỏi cô có chuyện gì, cô chỉ nói bạn mình có việc, tự mình nhanh chóng qua đó.

⬅ Trước Tiếp ➡