⬅ Trước Tiếp ➡
Khoảnh khắc khi môi cô chạm vào môi anh, Tiền Ngạo thấy bình tĩnh lại, động tác mềm mại của người phụ nữ trước mặt khiến khóe môi anh khẽ nhếch nên nụ cười khinh thường. Người phụ nữ có đẹp đến đâu cũng chỉ như vậy mà thôi Nếu ngươi trưng khuôn mặt không vui ra, cô ta sẽ biết phải làm gì cho ngươi vui.
Bàn tay to đang ôm lấy eo của cô khẽ siết chặt, eo của cô thật nhỏ, một cánh tay của anh đủ để bao trọn eo cô, dùng sức bóp một chút. Giây tiếp theo, anh cúi đầu đổi với khách thành chủ, gặm cắn mãnh liệt khiến miệng cô đỏ bừng.
Mùi vị của cô gái này cũng không tồi.
Bạch Mộ Niên và chị Cửu hai người nhìn thấy cảnh này liền thích thú rời đi.
Tiếng nhạc dừng lại, căn phòng im ắng, có thể nghe rõ tiếng thở dốc của hai người.
Tiền Ngạo rời khỏi môi Nguyên Tố, đôi má cô ửng đỏ khuôn mặt cô càng trở nên thanh tú, sương mù trong đôi mắt ướt át làm con ngươi của anh tối sầm lại, thú tính trong người anh không thể kìm lại được, mặc sức chờ phát động.
Trong mắt anh như đang bùng lên một đốm lửa nhỏ, đốm lửa này như có thể đốt cháy cô bất cứ lúc nào. Điều này khiến Nguyên Tố có chút kinh hãi, có chút do dự, cô càng ghét bản thân mình hơn, cụp mắt xuống để che giấu cảm xúc bên trong. Cho dù có vạn lý do, cô cũng không khỏi khinh thường sự kém cỏi của chính mình, cô có khác gì những người phụ nữ mà trước đây cô từng coi thường.
“Nói cho tôi biết, cô rốt cuộc là tiểu yêu tinh từ đâu đến? Sao lại có thể mê người như vậy?”
Tiền Ngạo thấp giọng cười, ngón tay cái chạm nhẹ vào đôi môi hồng của cô, yết hầu lăn lộn, âm thanh phát ra mười phần uy lực. Một đôi bàn tay to nhẹ nhàng du ngoạn ở trên người của cô, xúc cảm trên tay nói cho anh biết nữ nhân này thân hình cực tốt, bàn tay anh càng ngày càng trở nên suồng sã không chút tiết chế.
Không khí xung quanh nhiễm khí tức của người đàn ông nguy hiểm trước mặt.
Trái tim thắt lại, bụng nhỏ cuộn trào vì khó chịu, không, không thể, đại não của Nguyên Tố hoàn toàn choáng váng, rất nhiều hình ảnh lướt qua trong đầu, Trọng Nghiêu, Trọng Nghiêu, làm sao cô có thể ...
Suy nghĩ của con người thật kỳ lạ, giây trước cô vẫn nghĩ đến việc từ bỏ danh dự của mình để dùng thân thể báo ân, nhưng giây phút này cô lại bắt đầu muốn vì tình yêu mà phản kháng.
Cô suy nghĩ thật ngây thơ rồi, suy nghĩ và làm về cơ bản là hai việc khác nhau, khi mọi chuyện đến, cô vẫn không làm được... Cô có chút hối hận.
“Anh buông tôi ra trước...để tôi đi...”
Cái gì, muốn đi? Mẹ nó, người phụ nữ này lại bắt đầu đạo đức giả.
Thật là chuyện cười, người phụ nữ này dám coi anh ta là một con khỉ mà đùa bỡn Lúc muốn cô ta cút thì cô ta không đi, giờ lại bắt đầu diễn, thật là không biết trời cao đất rộng Một bụng lửa giận, anh tức giận bóp chặt Nguyên Tố, đè cô xuống sô pha, kiềm chế sự vùng vẫy của cô, đối diện với hai cánh môi hồng đã quyến rũ anh suốt đêm qua, anh mãnh liệt quấn lấy thăm dò, không muốn tách rời...
Cung tên đã lên giây, không thể không bắn, người phụ nữ đáng ghét này
“Cút đi, cầm thú...”
“Hí...”

⬅ Trước Tiếp ➡