⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên, trên môi anh có cảm giác đau nhói, mùi máu lan ra giữa môi và răng. Tiểu hồ ly này vậy mà dám cắn anh, Tiền Ngạo liền bị khıêu khích.
Ba
Nghĩ cũng không nghĩ đến, anh lại tát cô một bạt tai và cảnh cáo cô bằng giọng điệu thiếu kiên nhẫn, “Tiểu yêu tinh, bớt diễn trước mặt tôi lại, mấy thủ đoạn này tôi đã thấy quá nhiều rồi, kĩ năng diễn xuất của cô cũng quá kém rồi.”
Cô ta phản rồi, người mà dám gọi Tiền Ngạo hắn là cầm thú, thật sự chưa thấy qua. Người phụ nữ mà hắn muốn, hắn không thèm ngoắc tay cũng sẽ chủ động trèo lên giường của hắn.
Khuôn mặt cô nóng như lửa đốt, lời chế giễu của anh khiến cho cô cảm thấy nhục nhã. Thế giới này là trò chơi của người giàụ Những người giàu có và quyền lực đều có thể kiêu ngạo như vậy.
“Khốn kiếp ”
Cô nghiến răng nghiến lợi, nhưng bất lực, hai chân bị đè chặt, bị bàn tay to lớn của anh ôm lấy đầu, cô cảm thấy mình như một con cừu non bị giết thịt, bị đóng đinh cả sự xấu hổ và đạo đức.
Trong sách nói, mỗi cô gái đều từng là một thiên thần của Thượng đế, vì quá ám ảnh với thế giới nên cô đã khoác lên mình một đôi cánh trắng và đi đến thế giới khác để tìm kiếm chàng hoàng tử quyến rũ của mình, hiển nhiên người đàn ông này không phải là bạch mã của cô.
Chiếc váy được vén lên một cách không thương tiếc, bên dưới trở nên lạnh lẽo, hơi thở nặng nhọc và xa lạ của người đàn ông quấn lấy tai cô, giống như một con quỷ khát máu đang đe dọa một con cừu non. Nguyên Tố khó kìm chế được sự nóng nảy, cô muốn liều chết với tên khốn nạn này.
Anh ta là một tên cầm thú
Chuyện sắp xảy ra khiến tim cô đập loạn xạ, nhưng cô phải cố gắng bình tĩnh lại. Vì không có cách nào để trốn thoát, nên cô phải bảo vệ bản thân càng nhiều càng tốt để tránh bị tổn hại nhiều hơn, cô từ bỏ vùng vẫy và bầu không khí trở nên kỳ lạ.
“... Đeo bao trước...”
Tiền Ngạo nhíu mày. Mẹ nó Anh điên rồi, chút nữa thì quên mất chuyện quan trọng như vậy. Tuy rằng anh thích chơi bời nhưng luôn chú ý vệ sinh, từ khi khai trai anh không bao giờ động vào phụ nữ mà không đeo bao.
Thấy anh đứng dậy, Nguyên Tố hít một hơi dài, xung quanh có tiếng nhạc, cô không dám mở mắt, huống chi là nhìn động tác vô liêm sỉ của anh.
Thao tác chuẩn bị hoàn thành, bàn tay to lớn mơn trớn cơ thể trắng nõn mềm mại của cô, từng dây thần kinh trong cơ thể đàn ông đều thắt lại, không ngừng siết chặt, du͙c vọng từ bên dưới dâng lên ào ạt, như muốn thoát khỏi kén....
“A...”
Cơ thể đau đớn như muốn xé rách.
Nguyên Tố cụp mắt, cắn chặt môi dưới.
Mái tóc dài của người phụ nữ xõa ra ngẫu nhiên, làn da trắng sứ mỏng manh nhuốm một lớp màu hồng phấn. Mùi vị này khiến người đàn ông suýt chút nữa không cầm lòng được. Đôi mắt nhuốm màu lửa, anh ta giống như dã thú, nuốt chửng từng chút một con mồi ngon lành, nhảy múa với nhịp điệu sơ khai nhất của loài người...
....
Tiếng rên ɾỉ dần dần trở nên rời rạc, không biết qua bao lâu, mọi thứ trước mắt cô dần dần mờ nhạt. Cô không thể nghe, không nhìn thấy hay cảm nhận được, ngay cả tiếng thở dốc của người đàn ông cũng dần trôi đi.

⬅ Trước Tiếp ➡