⬅ Trước Tiếp ➡

“Hối hận lúc trước không nên gửi nó cho người khác.”
Tuy An vương lắc đầu thở dài, rồi nói tiếp “Nếu nó không chịu cùng ta thương lượng, vậy ta đành tự mình quyết định thôi.”
“Hôn sự với Nguyên gia, vẫn phải kết.”
“Hộp phấn này dùng rất tốt, con đánh lên càng đẹp.”
Theo lệnh Nguyên Vanh, lần này vương phủ đến đón, Bình thị đích thân chủ trì, vào phòng giúp trưởng nữ chỉnh trang.
Nguyên Chi vốn mang khí chất thanh lãnh, nhưng sau khi được tô điểm khẽ khàng, lại trở nên tươi tắn, diễm lệ hơn hẳn.
Nguyên Nhu nhìn trong gương, khen ngợi “A tỷ đẹp quá đi.”
So với lúc đối mặt với Nguyên Tễ, giờ phút này Nguyên Chi lại khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt như đầu xuân còn lạnh, mây tan mưa tạnh, cuối cùng cũng thấy được chút sắc thái dịu dàng.
Bình thị thấy thế, nhẹ nhàng thở dài “Tính khí của con càng lúc càng cứng, đến cả ta cũng không chịu dịu lại. Trước đây đâu phải như vậy, rốt cuộc là vì sao?”
Ban đầu nói sẽ xem mắt, vậy mà đến chùa Đông Lâm lại đổi ý.
Từ lúc trở về, nàng đối với mọi người trong nhà đều trở nên lạnh nhạt, Bình thị thật sự khó hiểụ
Nguyên Chi không trả lời. Bình thị than oán vài câu rồi cũng đành thôi.
“Đi thôi, hôm nay phải biểu hiện cho tốt, đừng chọc phụ thân con khó chịu nữa.”
Bình thị dặm lớp phấn cuối cùng, kéo Nguyên Chi đứng lên, Nguyên Nhu theo sau hai mẹ con ra khỏi viện.
Nguyên Vanh đang chờ ở ngoài cửa. Thấy mấy người đi ra, ông ta nhìn Nguyên Chi một lượt, hài lòng gật đầu “Chuẩn bị xong rồi, lên xe.”
Nguyên Chi đặt chân lên ghế nhỏ, bước vào xe ngựa. Bình thị và tiểu nữ nhi đứng nhìn chiếc xe dần đi xa.
“Đêm qua ta nói với ngươi, còn nhớ chứ?”
Trong xe chỉ còn hai cha con. Nguyên Vanh quan sát sắc mặt Nguyên Chi, phát hiện nàng không hề tỏ ra khẩn trương khi phải đến vương phủ lần nữa, liền bóng gió nhắc nhở nàng về thái độ.
Trưởng nữ này của ông ta quá có chủ kiến, ông ta sợ nàng đến nơi rồi lại xảy ra chuyện, đến lúc đó khó lòng mà thu xếp.
Chỉ thấy Nguyên Chi nghiêng mắt nhìn sang, môi khẽ cong, bình thản nói “A phụ đã dặn rồi, ta sao có thể không nhớ.”
Nàng bỗng ngoan ngoãn như vậy, ngược lại khiến Nguyên Vanh cảm thấy không yên.
Lo lắng nàng sẽ làm ra chuyện gì đó kỳ lạ, ông ta đưa mắt đánh giá nàng từ trên xuống dưới, nhưng lại không nhìn ra manh mối gì. Sợ mất đi uy nghi của người làm cha, ông ta hừ lạnh một tiếng “Ngươi đừng có cảm thấy cửa hôn sự này không ổn. Vi phụ làm vậy là vì tốt cho ngươi, tuyệt đối sẽ không hại ngươi.”
Từ đó, bầu không khí trong xe trở nên cứng ngắc, hai người ngồi đối diện mà không nói thêm lời nào.
Đến cả Nguyên Vanh, người lúc nào cũng muốn bắt bẻ người khác, cũng cảm thấy có chút không thoải mái. May thay, không bao lâu đã đến Tuy An vương phủ.
Hôm nay vương phủ có khách nên đã chuẩn bị sẵn sàng.
Trong phủ vừa quét tước xong, hương tạ uyển lớn nhất cũng được dọn dẹp sạch sẽ để tiếp khách.
Nô bộc qua lại tấp nập, tay bưng hoa tươi cùng thức ăn. Quản gia dẫn đường, bọn họ đi ngang qua bồn hoa cây cảnh được chăm chút tinh tế, vừa nhìn đã biết tốn không ít tâm sức.
Đây chẳng khác nào một cách để chủ nhân vương phủ phô bày tài lực và thế gia của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡