Hôm nay ở vương phủ, biểu hiện của Nguyên Chi khiến Nguyên Vanh không hài lòng, nàng không tranh không cãi, chỉ yên lặng ngồi đó, dường như không có nửa phần chủ động.
Ông ta mong nàng lần sau biết ứng biến hơn, ít nhất đừng như một khúc gỗ, thật uổng cho dung mạo của nàng.
Trời vừa tối, so với Nguyên gia trầm lặng, Tuy An vương phủ lại sáng đèn rực rỡ.
Đèn đuốc sáng trưng, hành lang khúc khuỷu sâu hút, nhà cửa rộng lớn nối tiếp không dứt. Là hoàng thân tông thất, tài lực của Tuy An vương phủ thuộc hàng bậc nhất trong kinh thành, gia thế hiển hách, người hầu kẻ hạ hơn trăm.
Từ cửa lớn vào chính viện, còn chưa tới nội đường đã nghe tiếng cười nói rộn rã.
Thương Thảo An vừa mới xuất hiện, liền bị người tinh mắt nhìn thấy, lên tiếng gọi “Đại huynh trở về rồi ”
Giọng này là của tiểu nữ nhi của vương phi.
Mọi người đều quay đầu nhìn. Trong nội đường, ngoài phu phụ Tuy An vương còn có bảy đứa con và hai thê thiếp.
Bốn nam ba nữ, mỗi người một vẻ, cùng hướng mắt về phía Thương Thảo An.
“Con về rồi à, bữa tối qua rồi, con đã ăn gì chưa?” Vương phi hỏi, “Có cần bảo nhà bếp chuẩn bị lại cho con không?”
“Không cần.” Thương Thảo An nói, “Ta đã ăn bên ngoài, không phiền vương phi.”
“Đứa nhỏ này, đều là người trong nhà mà còn khách khí như vậy.” Vương phi cười, cũng không ép thêm.
Tuy An vương hỏi thẳng “Đã đi đâu?”
Ban ngày hắn đi ra ngoài, đến tận lúc đèn lên mới trở về, tất nhiên ông phải hỏi.
Cả phòng đều nhìn về phía hắn. Luận về tuổi, Thương Thảo An là trưởng tử, nhưng thân phận lại đặc biệt, hơn hai mươi năm trước đã được đưa đi làm con thừa tự cho người khác. Vị trí của hắn trong nhà vừa trọng yếu lại vừa khó nói rõ.
Cùng những huynh đệ tỷ muội kia, với hắn mà nói thì hắn hoàn toàn không có chút tình cảm nào đáng nhắc đến, có thể nói là xa lạ.
Thế nhưng, bao năm sống bên ngoài, xét về thông minh tài trí, về tiền đồ hiện tại, hắn lại là người mà bất kỳ ai trong vương phủ cũng không thể so được.
Nói đến Tuy An vương làm quan trong triều, ông ta xem như là số ít tông thân có quyền lên tiếng trong hàng thần tử. Không ngờ Thương Thảo An còn giỏi hơn thầy, tuổi còn trẻ đã thi đậu công danh.
Hơn nữa còn làm việc cùng cấp với Tuy An vương trong triều, lại càng được trọng dụng.
Điều này khiến tình cảnh của những đứa con khác trong vương phủ trở nên vô cùng khó xử.
Thương Thảo An đáp “Ban sai.”
Đối mặt câu hỏi của Tuy An vương, hắn chỉ trả lời vỏn vẹn hai chữ.
“Nếu không có việc gì, ta về viện trước, mọi người nghỉ sớm đi.” Sắc mặt Tuy An vương hơi cứng lại, Thương Thảo An cũng không để tâm quá nhiều, càng không muốn ứng phó thêm, chỉ đơn giản nói một câu rồi ung dung rời đi trước bao ánh nhìn.
Thương Thảo An vừa đi, không khí trong nội đường lập tức thay đổi.
Tuy An vương rõ ràng chẳng còn tâm tình hưởng cảnh quây quần vui vẻ nữa, nhóm thê thiếp cũng bắt đầu đưa ánh mắt ra hiệu, lần lượt dẫn con mình lánh đi.
Trong phòng dần chỉ còn lại phu thê Tuy An vương.
Trầm mặc một lúc, trong không khí cứng ngắc, Tuy An vương hừ lạnh “Ta vốn định đợi nó về rồi cùng nó bàn chuyện Nguyên gia, nhưng nàng nhìn xem, đây là cái thái độ gì.”
Vương phi nói “Vương gia đừng trách, trước nay tính tình nó đều như vậy mà.”