Nhưng hôm nay, bất kể là khách sáo hay thân mật, mặc kệ người khác nhìn nàng như thế nào, nàng đều không còn chút hứng thú.
Không giống Nguyên Vanh, người trong mắt chỉ toàn là tính toán cùng khát vọng quyền thế phú quý.
Đời này, việc nàng đến hương tạ uyển vì hôn sự, lại giống hệt như đời trước.
Không biết từ khi nào, Nguyên Chi khẽ nâng cằm, rơi vào hồi ức.
Đời trước cũng vậy, Nguyên Vanh dẫn nàng đến vương phủ để gặp Thương Thảo An, hai người ở chùa Đông Lâm vì nàng làm rơi túi tiền mà kết duyên, rồi gặp nhau thắp hương.
Nói qua vài câu, nam thanh nữ tú đứng cạnh nhau, liền bị tán dương thành đôi trời sinh, trai tài gái sắc.
Dưới sự chủ trì của các trưởng bối, hai nhà dần dần qua lại thân thiết hơn, lui tới càng nhiềụ
Nhưng chỉ có Nguyên Chi là rõ ràng nhất, với tư cách đối tượng kết hôn, ngay từ lần đầu gặp mặt, nàng đã cảm nhận được Thương Thảo An không hề vì nàng mà động tâm.
Nếu người ấy không thích mình, gả đi rồi còn có thể có kết quả gì tốt?
Nguyên Chi vốn cũng không muốn, nhưng mẫu thân nhu nhược, đệ đệ yếu đuối, Nguyên Nhu lại còn nhỏ, nàng cuối cùng phải khuất phục trước Nguyên Vanh.
“Các An, sao con lại đến đây?”
Một tiếng nói cắt đứt dòng ký ức của Nguyên Chi, nàng quay đầu nhìn nguồn âm thanh, chỉ liếc mắt một cái liền thấy bóng người quen thuộc.
Cũng giống như đời trước, cho đến hôm nay, đây là lần đầu tiên bọn họ lại một lần nữa đối diện.
Ánh mắt Nguyên Chi và Thương Thảo An chạm nhaụ
Trong nháy mắt, đối phương liền nhanh chóng né tránh, dời ánh mắt đi nơi khác.
Chủ mẫu Nguyên gia chưa tới, chỉ có một mình Nguyên Chi đến đây.
Tuy An vương phi thân là chủ mẫu vương phủ, đương nhiên phải ra tiếp vị tiểu nương tử này, đúng lúc bà vừa đến không bao lâu thì nhìn thấy hai người đứng chung.
Lại vừa hay, kẻ mà trước nay mời mãi không được, Thương Thảo An, cũng đang ở đây.
Cách đó không xa, Nguyên Chi đã bị thu hút, lặng lẽ nhìn về phía bọn họ.
Không khí có chút vi diệu, nhưng làm người ta kinh ngạc nhất vẫn là câu tiếp theo của Thương Thảo An.
Thương Thảo An “Ta chưa từng nghe nói hôm nay trong phủ có tiệc nên mới đến xem.”
Tuy An vương phi cười “Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn, vậy mà lại kinh động đến con rồi sao?”
Lời này khiến các tùy tùng của Thương Thảo An đồng loạt nhíu mày, thay lang quân nhà mình bất bình, cái gì gọi là “không phải chuyện gì lớn”?
“Ngày trước đại lang quân và vương gia đã nói rõ, từ chối hôn sự với Nguyên gia, không ngờ hôm nay bọn họ vẫn đến cửa. Chẳng lẽ lần trước chưa nói rõ, bây giờ lại đến dây dưa?”
“Tin tức hôn sự hệ trọng như vậy mà không ai báo với đại lang quân, chuyện lớn như thế…”
Chẩm Qua thay mọi người nói ra lời trong lòng, gần như làm vương phi mất hết mặt mũi, sắc mặt tất cả mọi người đều hơi đổi.
Chỉ riêng Thương Thảo An vẫn không đổi sắc.
Đến khi sắc mặt Tuy An vương phi cứng lại, bình ổn xong mới kinh ngạc nói “Mọi người đang nói cái gì vậy?”
“Dây dưa cái gì chứ?”
Bà nhịn không được nhìn quanh Thương Thảo An và người hầu của hắn, phát hiện điểm mấu chốt, liền vỗ tay một cái “Thì ra là hiểu lầm ”
Chẩm Qua nói “Hương tạ uyển hôm nay bày tiệc xem mắt, tin tức này hạ nhân trong phủ đều biết. Hiện tại tận mắt thấy, chẳng lẽ còn sai?”