Tuy An vương phi gượng nở nụ cười “Sai rồi, sai rồi ”
“Tiệc xem mắt đúng là có, quả thật không sai, nhưng không phải vì đại lang quân.”
Bà nhìn sang Thương Thảo An, nói rõ ràng
“Lần xem mắt này với Đại nương tử Nguyên gia, người được sắp đặt không phải đại lang quân.”
“Là người khác.”
"Sao có thể."
“Trong phủ con trai đông, để bồi đắp quan hệ đồng liêu giữa vương gia và Nguyên gia nên vương gia để Tam lang và Tứ lang ra xem mắt với Đại nương tử Nguyên gia. Bởi vậy lần này mới không báo với Các An con.”
Tứ phương trong đình, một người đứng một người ngồi.
Nguyên Chi nghiêng đầu, thần sắc nhàn nhạt, đôi mắt lãnh đạm thanh tĩnh lặng lẽ nhìn thoáng qua chỗ có nhiều người đứng tụ lại.
Nàng đối với việc Thương Thảo An đột nhiên xuất hiện không hề có cảm xúc gì.
Chỉ là không rõ hắn xuất hiện ở đây vì chuyện gì, có chút khó hiểu, nhưng nhìn rõ rồi, nàng lập tức thu ánh mắt về.
Đúng lúc này, một cánh cửa bên cạnh mở ra, một đoàn người nối nhau đi ra.
Vừa rồi không thấy bóng dáng Tuy An vương, Nguyên Vanh và đám con cháu vương phủ, giờ tất cả đều từ trong phòng bước ra, trông có vẻ trò chuyện vô cùng hòa hợp.
Lúc này Nguyên Chi mới nhàn nhạt đứng lên từ ghế.
Một cảnh tượng giống đời trước gần như đúc.
Đời trước, sau khi hôn sự hai nhà định xong, Nguyên Vanh cũng cùng Tuy An vương vào thư phòng một chuyến, chỉ là khi đó bên cạnh bọn họ luôn có Tam lang, Tứ lang, còn có cả Thương Thảo An.
Lần này chỉ khác ở chỗ, hắn đã không đứng chung hàng.
“A Chi, lại đây.”
Nghe tiếng phụ thân gọi, Nguyên Chi mới khẽ động thân, không nhanh không chậm, từng bước thong dong đi xuống bậc thềm đình, tiến về phía nhóm người Nguyên Vanh.
Vòng eo nàng uyển chuyển, làn váy theo bước chân nhẹ nhàng dâng lên từng lớp sóng nhỏ, mỗi bước như hoa sen nở dưới gót.
Trong lúc này, không biết có bao nhiêu ánh mắt nhìn về phía nàng. Quả thực lời Nguyên Vanh không sai, chỉ cần nhìn thấy nàng, sẽ không ai dễ dàng cự tuyệt.
Da thịt nàng dưới ánh sáng càng thêm trắng mịn, tựa như bản thân nàng phát ra ánh trắng mềm mại.
Trên người dường như mang theo một mùi hương nhàn nhạt.
“A phụ.” Nguyên Chi đứng lại cách bọn họ không xa.
Tuy An vương và hai vị lang quân trong phủ nhìn nàng, phụ tử ba người đều khẽ gật đầu khiến Nguyên Vanh đứng bên quan sát, khóe miệng không giấu được vẻ đắc ý gian xảo.
Luận dung mạo, ông ta tin nữ nhi mình tuyệt đối không thua kém ai.
Bởi ông ta vốn phong tư nhã nhặn, từng được thánh thượng thân điểm Thám Hoa.
“Tranh đã xem xong, đa tạ vương gia ban cho ta hai bản thánh họa quý giá, đây đúng là bảo vật ngàn vàng khó đổi. A Chi, lát nữa vi phụ sẽ cho con xem để biết nó quý ở chỗ nào.”
Loại hàn huyên này vốn không cần Nguyên Chi để tâm, nàng chỉ cần đứng bên làm bình hoa, để không khí thêm phần tô điểm là được.
Tuy An vương nói “Anh Hoa lại nói đùa, chuyện lần trước ngươi có thể không so đo hiềm khích đã là tốt lắm rồi.”
Nguyên Vanh đáp “Không dám, không dám, làm việc tốt vốn khó tránh gặp trắc trở. Nếu không như vậy, làm sao có cơ hội nhìn thấy hai vị tiểu lang phong thần tuấn tú trong phủ vương gia đây được?”
Nghe thấy được khen, Tam lang và Tứ lang đồng thời chắp tay khiêm tốn “Thị lang quá khen.”