⬅ Trước Tiếp ➡

“Các An a huynh, huynh đang nhìn gì vậy? Chúng ta còn phải vào dâng hương nữa mà?”
“Sao lại không đi?”
Đôi mắt đen của hắn thoáng hiện vẻ nghi hoặc rồi nhanh chóng thu lại, trấn an người trước mặt “Không có gì, chỉ là nhất thời nhìn nhầm thôi, đi nào, vào dâng hương thôi.”
Dường như chẳng có gì đáng để bận tâm, dưới tán hoa đào, đôi nam nữ cùng nhau bước vào điện dâng hương.
Trên con đường nhỏ đến chùa Đông Lâm, xe ngựa chở Nguyên Chi chậm rãi rời đi.
Kiếp trước, hai người vốn không nên thành đôi, nay rốt cuộc cũng trở về quỹ đạo ban đầu, mỗi người một ngả, chẳng còn liên quan gì đến nhaụ
Chiếc chén men gốm viền vàng rơi xuống đất, vang lên một tiếng toang, nước trà văng tung tóe, mảnh men vỡ nát.
Sắc mặt Nguyên Vanh xanh mét, giọng điệu khó chịu, chỉ vào Nguyên Chi đang đứng trong nhà chính cùng bóng người né tránh phía sau nàng mà giận dữ quát “Ngươi còn không mau đến vương phủ nhận tội? Sợ không dám đi sao?”
“Nhìn cho rõ thứ ngươi nuôi phía sau kìa, người ta cưới vợ thì cưới vợ hiền, ta lại cưới phải một ả phế vật, sinh ra một đống nghiệt chủng ”
Được Nguyên Chi che chắn phía sau là đứa con trai duy nhất của Nguyên gia năm nay mới mười ba tuổi, khuôn mặt hoảng sợ tái nhợt.
Là Nguyên Tễ.
Dưới sự quở trách, đánh mắng và khắt khe nhiều năm của Nguyên Vanh, tính cách hắn trở nên vô cùng rụt rè.
Mẫu thân và tỷ tỷ cũng chỉ có thể run rẩy nép sau lưng nhau, như chim sợ cành cong.
Chủ mẫu Nguyên gia, Bình Mỹ Quân, bị trượng phu chán ghét, chịu nhục nhã đã thành chuyện thường, đứng ở góc trong, lặng lẽ rơi lệ, bên cạnh ôm một tiểu nữ tám tuổi.
Cộng thêm Nguyên Chi nữa, Nguyên gia có hai con gái một con trai.
Gia thế như vậy vốn nên đông con đông phúc, gia đình hưng thịnh, nhưng vì chuyện chùa Đông Lâm xem mệnh cho Nguyên Chi không như mong muốn, mà nhà này càng như nước với lửa.
Ba ngày sau khi từ chùa về, Nguyên Chi liền cáo bệnh, đóng cửa không ra khỏi phòng, khiến Nguyên Vanh đã sớm muốn kết thân với Vương phủ lần nữa càng thêm nhịn không nổi.
Đến hôm nay mượn cớ dạy dỗ Nguyên Tễ, ông ta bắt đầu đánh chửi đứa con trai này, thậm chí muốn dùng gia pháp. Muội muội Nguyên Nhu chạy đi báo tin cầu cứu, lúc này mới kinh động đến trưởng nữ.
“Vi phụ vốn tưởng ngươi là người biết điềụ”
“Em trai ngươi là kẻ nhát gan, đời này đừng mong nó gánh vác việc hưng gia, làm rạng rỡ tông môn,” Nguyên Vanh lạnh lùng nhìn Nguyên Chi “Chẳng lẽ ngay cả ngươi cũng muốn làm kẻ làm bại hoại thanh danh gia tộc, trở thành loại nữ nhi bất hiếu bất đễ sao?”
không hiếu kính cha me, không hoà thuận với chị em trong nhà
Đến lúc này, Nguyên Chi đã hiểu rõ tâm tư của Nguyên Vanh.
“Nói tới nói lui, phụ thân vẫn không dứt được ý muốn gả ta vào vương phủ để dựa vào cành cao.”
“Nuôi ngươi nhiều năm như vậy, ngươi cũng nên gánh một phần trách nhiệm cho nhà này đi.”
Nguyên Vanh nói “Em trai ngươi văn tài dốt nát, biết đợi đến bao giờ mới thành tài? Hiện giờ nó, ta trông cậy không nổi. Em gái ngươi tuổi còn chưa đến lúc thích hợp, nếu không ta cũng đổi thành nó rồi.”
Lời uy hiếp trắng trợn này làm Nguyên Chi nhớ đến trước kia.
Khi đó Nguyên Vanh cũng từng dùng mẫu thân và huynh muội để ép nàng thỏa hiệp như vậy.


⬅ Trước Tiếp ➡