Đời trước, Nguyên Chi là một người rất hiểu chuyện. Chuyện gì cần đứng ra gánh vác, nàng đều dốc lòng đáp ứng theo những gì Nguyên Vanh sắp đặt, chỉ mong có thể bảo vệ được mọi người.
Thế nhưng bây giờ, chính ông ta mới là nguồn gốc của mọi tai họa. Dù nàng không nghe theo đi nữa, ở kiếp này, Nguyên Chi vẫn có thể dùng một cách khác để bảo vệ những người nàng muốn bảo vệ.
Vậy thì, hà tất gì phải gượng ép thỏa hiệp?
Nguyên Chi nói “Ta chỉ đến bái tạ, còn về phía vương phủ sẽ nghĩ như thế nào, ta không đảm bảo được.”
Nguyên Vanh muốn chính là câu này của nàng, sắc mặt lập tức hòa hoãn “Chuyện này ngươi không cần lo, chỉ cần theo ta đến đó là được.”
Nguyên Vanh vuốt râu, “Vốn dĩ hai nhà đã bàn bạc xong hỉ sự, Tuy An vương sao có thể không giữ lời. Nếu thật như vậy, ta nhất định sẽ tấu một bản dâng lên triều đình.”
Ông ta nói năng đĩnh đạc, như thể mọi chuyện đã nằm trong tính toán.
Nguyên Chi nhìn dáng vẻ tiếu lý tàng đao của ông ta, không nói gì. Nguyên Vanh lại bảo nàng “Còn không mau đi chuẩn bị đi, hôm nay phải đi luôn.”
mặt cười mà trong lòng giấu dao
Nói rồi ông ta còn liếc sang người phụ nhân đang nép trong góc, phất tay đầy phiền chán rồi cất bước rời đi.
Nguyên Vanh đi rồi, trong nhà chính chỉ còn Bình thị cùng ba huynh muội.
Nguyên Chi tránh sang một bên, để lộ Nguyên Tễ phía saụ Nàng quay đầu, từ tốn nhìn từng người một.
Mẫu thân Bình thị ở Nguyên gia trước nay không có tiếng nói, coi chồng là trời, bị mắng chửi thì chỉ biết quỳ lạy. Giờ phút này vẫn giống từng ngày, từng khắc của nhiều năm trước.
Ai oán, run rẩy, khóc nức nở.
Chưa từng một lần đứng lên lớn tiếng phản bác Nguyên Vanh.
Nguyên Tễ chạm phải ánh mắt của trưởng tỷ, bỗng thấy ánh nhìn ấy lạnh như dao, khiến lòng hắn lạnh buốt, “A… a tỷ?”
Nguyên Chi nói “Ngươi đều nghe rõ lời a phụ rồi chứ?”
Ngày xưa mỗi khi phụ thân làm khó, tỷ tỷ cứu giúp, luôn dịu dàng an ủi hắn. Nhưng hôm nay giọng điệu lại không giống trước.
Nguyên Tễ sững lại, luống cuống đáp “Vâng… vâng… đệ sẽ sửa… đệ sẽ…”
Nguyên Chi hỏi “Trong lòng ngươi không thấy hổ thẹn sao?”
Sắc mặt Nguyên Tễ lập tức trắng bệch, sững sờ nhìn nàng.
Bình thị cũng ngừng khóc, ngay cả Nguyên Nhu cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm tỷ tỷ mình.
Nguyên Chi nói “Từ trước mỗi lần a phụ đánh mắng ngươi, đều là a mẫu, là ta thay ngươi gánh. Nguyên Vanh tuy là kẻ thất tín bội nghĩa, nhưng những lời ông ta nói không phải là không có đạo lý. Nguyên Tễ, ngươi còn định trốn sau lưng mẫu thân và tỷ muội đến bao giờ? Nếu muốn làm nam tử hán đứng vững giữa trời đất thì phải tỉnh táo lại, làm cho mọi người coi trọng ngươi.”
“Đừng lại gọi Nguyên Nhu đi cầu cứu thay ngươi, không ai có thể bảo vệ ngươi cả đời.”
Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là lần này, Nguyên Chi thẳng thắn gọi thẳng tên phụ thân.
Khiếp sợ trước lá gan của nàng, Nguyên Tễ thất sắc nhìn nàng, bị kích đến mức môi run rẩy, lại không đáp được một lời. Nguyên Chi cũng không để ý Bình thị định nói gì, chặn đứng ý muốn mở miệng biện hộ cho con của bà “Ta đi thu dọn.”
Tuy An vương phủ.
Trong thư phòng, mùi mực từ quyển sách tản ra, nước trà bốc hơi nóng. Bóng người đứng trước kệ sách, đối với lời bẩm báo của tùy tùng dường như hoàn toàn không để vào tai.
“Không gặp.”