Kết đảng là trọng tội, đủ để bị xét nhà. Cho dù lời của hắn được nói ra nhẹ như gió, Tuy An vương cũng không dám xem thường. Đứa con trai này, tâm kế sâu xa. Năm đó khi cho hắn sang chi khác, Tuy An vương liền hối hận. Con cái sau này của ông ta không ai có thể so với Thương Thảo An. Vì thế sau khi người nuôi dạy hắn qua đời, ông ta mới nghĩ cách đưa người đón về, một lần nữa nhận tổ quy tông.
Bề ngoài anh tuấn đĩnh đạc, tâm tư thâm trầm, đọc sách cũng có thành tựụ Nay mới về nhà chưa đến một năm, Tuy An vương tạm thời không muốn đắc tội hắn. Vì tình phụ tử, Tuy An vương cũng muốn cân nhắc lời của Thương Thảo An, đứng về phía hắn.
Ông ta làm bộ lắc đầu “Anh Hoa à… Chuyện này, quan trọng là ở phía nó chứ ta thì không có việc gì. Về phần Thương gia bên kia, bổn vương sẽ khuyên nhủ thêm, nhưng cũng không thể cứ để đại nương nhà ngươi mãi trì hoãn như vậy được. Hay là vậy đi, cho thêm chút thời gian, ta tiếp tục khuyên giải, còn ngươi, cũng có thể vì đại nương mà chọn xem nhà khác.”
“Nếu có thể kết một mối nhân duyên khác, bổn vương vẫn giữ nguyên sính lễ đã hứa ngày trước, coi như thêm của hồi môn cho đại nương nhà ngươi, thế nào?”
Ý tứ trong lời, ai cũng hiểu chỉ là kế trì hoãn, kỳ thực là muốn thoái hôn.
Nguyên Vanh cười như không cười đứng dậy “Xem ra đại lang quân với Đại nương tử nhà ta không có duyên phận.” Nguyên Chi cũng theo ông ta đứng lên.
Tuy An vương giữ lại “Anh Hoa, Anh Hoa, còn có thể bàn lại, uống chén trà rồi đi.”
“Cáo từ.” Nguyên Vanh như không nghe thấy, ý bảo Nguyên Chi theo.
Cha con hai người đi rồi, thân ảnh bọn họ in trong đôi mắt sâu thẳm phía sau bình phong. Tuy An vương nhìn người bước ra từ sau bình phong, do dự nói “Lời ngươi nói đều thật chứ? Đắc tội Nguyên Vanh, hắn là kẻ lòng dạ hẹp hòi, vạn nhất hắn dâng tấu hạch sách ta thì……”
Phụ thân không thấy thư tín ta đặt trên bàn trong thư phòng người sao?
Tuy An vương hơi do dự.
Người đến ra hiệu, tùy tùng áo xanh liền đem một chiếc hộp dâng đến trước mặt Tuy An vương.
Chờ ông mở hộp ra xem, sắc mặt lập tức thay đổi “Quả thật là bút tích của Nguyên Vanh cùng Không Hiểu Phong, tốt, rất tốt, có chứng cứ này, cũng không cần lo hắn vì thế mà trả thù.”
Tuy An vương xem xong liền muốn thu thư lại, nhưng đã có một bàn tay đưa ra chặn trước mặt ông.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, mạch xanh ẩn hiện dưới da, ý tứ quá rõ ràng.
Là muốn mang thư trở về tự mình giữ.
Tuy An vương đối diện ánh mắt ấy, Thương Thảo An không nói gì, chỉ yên lặng nhìn, vậy mà lại có uy thế khiến người ta khó thở.
“Khụ,” Tuy An vương đành trả thư lại, để che giấu việc chính mình vừa rồi bị ánh mắt trưởng tử làm cho kinh sợ, cố tìm lời nói “Về phần Đại nương tử nhà Nguyên gia, bổn vương thấy nàng tính tình cũng không tồi, ngươi còn chưa từng gặp, lại muốn phủ quyết hôn sự này… Không bằng, vẫn là gặp mặt một lần đã?”
“……”
Rời khỏi vương phủ, lên xe ngựa, Nguyên Chi và Nguyên Vanh im lặng đối diện nhaụ
So với khí thế hùng hồn ở Nguyên gia, lúc này Nguyên Vanh hiếm khi thất thế, sắc mặt phức tạp trầm ngâm, không hiểu vì sao Tuy An vương nửa đường lại bội ước.