“Không thể nào, chẳng lẽ hắn không sợ ta đến trước thánh thượng dâng tấu hạch sách hắn một bản sao?”
Nguyên Vanh lẩm bẩm “Rốt cuộc xảy ra vấn đề ở đâu?”
Ông ta bỗng quay đầu nhìn Nguyên Chi, ánh mắt sắc như đuốc “Chẳng lẽ hắn đã từng gặp ngươi? Hay giữa hai người các ngươi có điều gì.”
Mặc cho Nguyên Vanh đoán tới đoán lui, càng lúc càng đến gần chân tướng, Nguyên Chi vẫn như không liên quan đến mình, sắc mặt bình thản.
Đợi đến khi ông ta dừng lại, Nguyên Chi mới nói “A phụ chẳng lẽ bị Tuy An vương làm cho tức phát điên rồi hay sao mà nói được mấy lời mê sảng này?”
“Trước nay chưa từng quen chứ đừng nói là từng gặp?”
Nguyên Vanh biết bản thân đã đoán sai. Nguyên Chi từ nhỏ lớn lên trong khuôn viện, kiến thức không rộng, còn chưa đến tuổi lập gia thất, sao có thể tiếp xúc với lang quân bên ngoài, nếu có thì cũng không thể giấu được tai mắt người lớn, lại càng không thể giấu ông ta chuyện quen biết với trưởng tử nhà Tuy An vương.
Vì vậy, Nguyên Chi căn bản không có khả năng gặp Thương Thảo An trước.
Nếu hai bên không quen biết, vậy có thể thấy, đối phương cự tuyệt hôn sự này không phải vì không hài lòng Nguyên Chi, mà là không muốn dính dáng đến toàn bộ Nguyên gia.
Nguyên Vanh quan sát trưởng nữ đang cùng ông ta ngồi trong xe, không khỏi tự nói
“Nếu hắn từng gặp ngươi, vậy hẳn không nên từ chối mối hôn sự này mới phải.”
Dù trong xe ánh sáng mơ hồ, dung mạo Nguyên Chi vẫn tính là kinh diễm.
Đôi mắt nàng vốn nhu hòa, lúc này lại trở nên thanh lạnh như sương, trong tiết xuân se lạnh, cô độc như ánh dao tuyết.
Một nữ lang như vậy, bất luận nam tử nào cũng sẽ vì nàng mà động lòng.
Nguyên Chi chỉ nhàn nhạt hỏi “A phụ còn chưa hết hy vọng sao?”
Nguyên Vanh không lập tức đáp lại, ngẫm nghĩ một lát rồi tính toán nói “Vốn dĩ là Tuy An vương tự mình hẹn ước, mà nay lại bội ước, ta sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy?”
Dù gì ông ta cũng là trung thư thị lang, không phải đôi ba câu là có thể đuổi đi được.
Hôm nay Nguyên Chi đi cùng Nguyên Vanh đến cửa là để xác định thái độ của Thương Thảo An. Hắn thật sự không muốn cưới nàng thêm một lần nữa, mà Nguyên Chi cũng giống hắn, không muốn tiếp tục gả cho hắn nữa.
Thương Thảo An hẳn là không biết nàng cũng đã trọng sinh, vẫn cho rằng nàng như đời trước, thuận theo sự sắp đặt trong nhà mà gả vào vương phủ, nên mới có thái độ cự tuyệt như vậy.
Vừa hay Nguyên Chi không cần lo lắng đối phương vì áp lực mà thay đổi chủ ý.
Mối hôn sự này, nhất định phải không thành.
Lại nói, nhờ thái độ Thương Thảo An hôm nay, vừa hay khiến Nguyên Vanh tức giận, Nguyên Chi cũng không ngại thêm dầu vào lửa “Chuyện hôm nay, đúng là làm giảm thể diện của a phụ.”
“Có lẽ trong mắt người ta, Nguyên gia vốn chỉ có chừng ấy phân lượng mà thôi.”
Sắc mặt Nguyên Vanh lập tức thay đổi, nói “Chuyện này tuyệt đối không thể cứ thế bỏ qua. Dù hắn là vương tử hoàng tôn thì cũng phải cho ta một lời giải thích.”
Nguyên Chi không biết Nguyên Vanh định làm thế nào, nhưng chỉ cần ông ta chịu đi gây phiền phức cho vương phủ thì đã là chuyện tốt.
Oán hận càng sâu, nàng và Thương Thảo An lại càng không có khả năng kết thành.