Chương 5
nên yên tĩnh.
Ôn Thính Vãn như đang dựa vào một tảng băng lớn, cô cảm thấy có chút nhàm chán, bưng một ly rượu lên định uống.
Bàn tay thon dài xương xẩu che kín miệng ly.
“Whisky quá mạnh, không hợp với em.” Bùi Sơ Dã mở một chai sữa bia, đưa cho cô “Nếu khát, uống cái này.” Sữa bia là vị dưa lưới màu xanh lục nhạt.
Không có nhiều độ cồn.
Uống vào chẳng khác gì nước giải khát.
Ôn Thính Vãn muốn nói cô đã trưởng thành rồi, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh ta, đành ngoan ngoãn nói một tiếng cảm ơn.
Một bài hát kết thúc, có người đề nghị chơi trò chơi, người khởi xướng chạy nhanh lại, nhìn Bùi Sơ Dã “Bùi thiếu, anh vẫn không tham...” Ai ngờ Bùi Sơ Dã thờ ơ gật đầu, đồng ý.
Người hỏi sửng sốt một chút, sau đó mới phát bài và giảng luật cho mọi người.
Luật chơi rất đơn giản, mỗi người cầm một lá bài, K lớn nhất, A nhỏ nhất, người thua sẽ bị hỏi ba câu hỏi thật lòng.
Ôn Thính Vãn không muốn tham gia.
Cô có quá nhiều bí mật, không tiện nói ra trước mặt mọi người.
Mạnh Tri Vi cố ý khıêu khích cô “Người không chơi trò chơi, trước tiên tự phạt mười chai bia ” Ôn Thính Vãn nghe vậy, đành cắn răng cầu nguyện, hy vọng vận may của mình tốt một chút, đừng bị bốc trúng đầu tiên.
Kết quả, sợ gì thì gặp nấy Mở bài ra.
Lá A nhỏ nhất đập vào mắt Mạnh Tri Vi bốc trúng lá K lớn nhất, trong mắt cô ta nhanh chóng xẹt qua một tia khoái trá, đứng trước mặt Ôn Thính Vãn, hỏi câu hỏi đầu tiên với vẻ mặt kiêu ngạo.
“Cô có người trong lòng không?” Ánh mắt mọi người, lập tức đổ dồn lên mặt Ôn Thính Vãn Năm đó, chuyện của cô tiểu thư nhà họ Mạnh ồn ào đến mức ai có mặt ở đây cũng từng nghe nói qua, nghe vậy, mọi người không hẹn mà cùng lộ ra vẻ mặt hóng kịch vui.
Bùi Sơ Dã khẽ nhíu mày.
Ôn Thính Vãn uống một ngụm sữa bia, thành thật đáp “Có ạ.” Cô năm nay đã hai mốt tuổi, nếu nói không có người mình thích thì vừa không bình thường, lại chẳng ai tin.
Mạnh Tri Vi giả vờ như vô tình hỏi câu thứ hai “Vậy người cô thích tên là gì?” Ôn Thính Vãn lập tức nghẹn lời.
Cô ngẩng đầu, thấy trong mắt Mạnh Tri Vi là sự châm chọc không hề che giấụ Mạnh Tri Vi rõ ràng biết người đó là ai, nhưng vẫn cố tình làm khó Ôn Thính Vãn trước mặt mọi người Ôn Thính Vãn đương nhiên không thể nói ra cái tên đó.
Một khi nói ra, đó sẽ là một kiếp vạn kiếp bất phục Không khí giằng co.
Có người thúc giục “Nói nhanh đi chứ, chẳng phải chỉ là một cái tên thôi sao?
Có gì mà không dám nói?” “Có lẽ thật sự không thể nói, nói ra là cô ta xong đời.
Nếu lại gây ra loại tai tiếng này, Mạnh gia sẽ không để cô ta quay về đâu ” … Ôn Thính Vãn cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng, gần như không thở nổi.
Mạnh Tri Vi mỉa mai “Sao vậy, câm rồi à?
Ba chữ cũng không nói ra được?” Lời vừa dứt, trong ánh sáng mờ ảo của phòng riêng, ánh mắt lạnh lẽo từ khóe mắt hẹp dài của Bùi Sơ Dã đã chiếu thẳng vào Mạnh Tri Vi.
Ánh mắt ấy lạnh lùng như dao, khiến người ta cảm thấy đau rát trên mặt.
Mạnh Tri Vi vô thức run rẩy hai cái Anh họ trừng cô làm gì chứ?
Trong khi đó, Ôn Thính Vãn dưới sự chú ý của mọi người, nhanh chóng lướt qua các chàng trai trong phòng