Chương 6
riêng.
Trong lòng thầm nghĩ, cứ như trò chọn người của con nít, chỉ ai ngón tay chạm vào thì chính là người đó.
Cô nhắm mắt lại, lập tức chỉ một ngón tay “Người mà tôi thích...” “Là anh ấy ” Mọi người đồng loạt nhìn theo Ngón tay thon dài trắng nõn.
Chỉ thẳng vào gương mặt lạnh lùng cao quý kia.
Mọi người sững sờ Người Ôn Thính Vãn thích là Bùi Sơ Dã?
Ngay cả trong mắt anh ta cũng lóe lên một tia kinh ngạc.
“Cô thích anh họ lớn của tôi sao?” “Dù sao thì tôi và anh ấy cũng không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.” Ôn Thính Vãn đành cứng miệng giải thích, cô bây giờ căn bản không dám nhìn Bùi Sơ Dã một cái “Hơn nữa, anh ấy xuất sắc như vậy, tôi thích một chút không được sao?” Mạnh Tri Vi tức nghẹn, cô ta đương nhiên biết Ôn Thính Vãn không nói thật lòng.
“Vậy cô nói xem, cô thích anh ta bao lâu rồi?” Ôn Thính Vãn dứt khoát “Cũng nhiều năm rồi.” Bùi Sơ Dã hứng thú nhướng mày.
Nhiều năm rồi sao?
Ôn Thính Vãn tiếp tục bịa chuyện “Tôi đối với anh ấy...
yêu từ cái nhìn đầu tiên ” Lục Yến Trì càng nghe càng thấy buồn cười, vừa định nói cô bé này thật biết bịa đặt.
Ai ngờ vừa quay đầu lại...
đã thấy trên mặt Bùi Sơ Dã chậm rãi cong lên một nụ cười.
Anh ta cười sao?
Lục Yến Trì nghi ngờ ánh đèn lờ mờ, mình đã nhìn nhầm.
Quả nhiên, đợi anh ta chớp mắt vài cái, đối phương hình như lại không cười nữa?
Ôn Thính Vãn trả lời xong ba câu hỏi, nhanh chóng chuồn êm với lý do đi vệ sinh.
Để cô ngồi cạnh Bùi Sơ Dã nữa, thì không chỉ là chuyện muốn độn thổ xây cả một tòa lâu đài, mà là muốn độn thổ xuống cả Tân Nhạn Thành.
Đi vệ sinh xong.
Ôn Thính Vãn rút điện thoại ra nhìn đi nhìn lại mấy lần.
Trên màn hình ngoài tin nhắn hỏi thăm của sư huynh gửi hai tiếng trước, không còn tin nào khác.
Trước kia cứ đến giờ này, chú ấy sẽ hỏi cô đã về ký túc xá hay về nhà chưa.
Nhưng bây giờ...
có lẽ chú ấy đang ở cùng người phụ nữ kia thì phải?
Tâm trạng Ôn Thính Vãn, lại trở nên chua chát.
Vòi nước tí tách nhỏ giọt, hai cô tiểu thư nhà giàu từ phòng riêng đi ra cố ý lớn tiếng nói “Đúng là không biết xấu hổ mà Trước thì thích người này, bây giờ lại nói thích người kia, sao lại thích qua lại lăng nhăng với đàn ông bên cạnh mình thế nhỉ?
Đến thỏ còn không ăn cỏ gần hang nữa là ” Ôn Thính Vãn đã mất mấy năm để tự nhủ rằng không cần để tâm đến ánh mắt thế tục.
Tình yêu của cô không hề thấp hèn, họ thích nói gì thì cứ nói đi Huống hồ, giữa cô và chú ấy hoàn toàn trong sạch, không hề có chuyện gì xảy ra.
Cô Bạch vừa mới châm chọc cô, thấy cô không nói gì thì càng thêm lộng hành.
“Mạnh Kính Thâm chẳng phải đã nuôi cô ta mấy năm rồi sao?
Ai mà biết hai người họ có lén lút làm bậy trong biệt thự không, biết đâu Mạnh Kính Thâm lại thích kiểu đó thì sao?” Ôn Thính Vãn sải bước tới, một cái tát dứt khoát giáng xuống mặt người phụ nữ Cô Bạch kinh ngạc “Ôn Thính Vãn, cô là cái thá gì mà dám đánh tôi?” Ôn Thính Vãn chưa bao giờ chủ động đánh người, vì chú ấy, đây là lần đầu tiên cô làm vậy.
Lòng bàn tay cô run rẩy dữ dội, cũng tê dại dữ dội, nhưng trong đôi mắt hạnh của cô lại lấp lánh sự quật cường lạnh lẽo.
“Cô mà còn dám nói thêm