Chương 10
Âm nhạc vẫn còn tiếp tục, Lục Lộ đã ngừng nhảy, thở hổn hển, cúi đầu nhìn người đang nâng cậu lên.
Bong bóng vỡ, Doãn Lương lập tức rút tay về.
Lục Lộ cảm thấy chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi, vậy là lạt mềm buộc chặt nói “Tớ từng thích cậu…”
Cậu nhục nhã che mặt lại “Nhưng mà tớ sẽ không thế nữa, cảm ơn cậu… Đã bận rộn giúp tớ trông sạp bánh rán này…”
Doãn Lương đứng bật dậy “Cậu nói cái gì?”
Lục Lộ lấy tay ra, sợ hãi nhìn hắn “Tớ bẩn…”
Doãn Lương yên lặng.
“Nào có xứng với cậu…”
Không, Doãn Lương nhanh chóng bắt được tay cậu, đang muốn mở miệng, đèn đường trên đỉnh đầu chợt sáng, chiếu rọi muôn nẻo đường dài, dẫu giấc mộng có nồng nàn đến đâu cũng nên tỉnh rồi.
Thế nhưng Doãn Lương chẳng tình nguyện tỉnh “Cậu không bẩn, tớ không chê cậu, tớ…”
“Tiểu Lương?” Đột nhiên phía sau có người gọi, Doãn Lương buông tay ra.
Một người đàn ông rất cao ráo, tóc dài màu vàng được cột lỏng lẻo sau ót, đôi mắt xanh ngược ánh đèn, trong veo thấy đáy.
“Anh?” Doãn Lương kéo dài khoảng cách với Lục Lộ, để lộ xe bánh rán sau lưng.
Vừa nhìn thấy chiếc xe kia, mắt Địa Tạng bỗng chốc mở to.
Hoàng Hải đi theo Địa Tạng lên tầng hai của một căn biệt thự ngoại ô.
Vừa mới bước vào, Địa Tạng chợt hỏi “Này, chiếc xe bánh rán tôi tặng cậu, cậu cho người khác rồi à?”
“Tặng cái gì mà tặng, tiền trao cháo múc rõ ràng nhá.” Hoàng Hải giơ hai đầu ngón tay lên với gã, “Hai ngàn lận ”
Hôm nay cậu mặt một bộ đồ thể thao, giày bata trắng, tay trái đeo vòng limited, vừa sạch sẽ, vừa năng động.
“Hôm qua tôi trông thấy một cậu nhóc rất dễ nhìn.” Địa Tạng dùng ánh mắt thưởng thức đánh giá cậu, “Đẩy chiếc xe kia đi bán đồ.”
“Ừa, bạn thân của tôi đó, xe mua cho cậu ấy.” Hoàng Hải chẳng hiểu ý tứ trong lời gã, “Nói chứ rốt cuộc anh tới tìm tôi làm cái gì, nếu bố tôi mà biết tôi đi theo xã hội đen thì đảm bảo cạo đầu bôi vôi thả trôi trên sông luôn á.”
Địa Tạng cởi áo khoác ra, ném lên ghế sô pha “Xe của tôi, cậu cho cậu ta?”
Cơ ngực cường tráng đối diện lộ ra, Hoàng Hải ngại ngùng lén nhìn, bí mật thôi nha, trông gợi cảm quá trời.
“Tôi cũng nói thật với anh, chiếc xe kia bro của tôi cần dùng để cưa cẩm một tên ngốc.”
“Tên ngốc?”
“Anh đừng hỏi chi tiết mà, chút ít thủ đoạn thả thính thôi.”
Địa Tạng khẽ nhếch khóe miệng “Chắc không phải là Doãn Lương đâu nhỉ?”
Hoàng Hải hú hồn, kinh ngạc mà nhìn gã chòng chọc “Củ lạc giòn tan ”
“Đó là em trai kết nghĩa của tôi.” Địa Tạng lấy máy ảnh DSL từ trong tủ âm tường, “Tôi rất thân với bố thằng nhóc.”
“Cái gì chứ, bố Doãn Lương là…” Hoàng Hải lùi một bước, “Ui đậu má, xã hội đen quá cmn phức tạp ”
Địa Tạng điều chỉnh tiêu cự, nháy hai phát liên tục.
“Anh tuyệt đối đừng nói chuyện này cho Doãn Lương biết.” Hoàng Hải luôn đối xử ngang ngược với gã, bấy giờ không thể không phục mà mềm mỏng, “Lục Lộ thích Doãn Lương hơn hai năm nay rồi, nếu giờ tôi mà phá đám, chắc chắn cậu ấy sẽ tùng xẻo tôi liền ”
“Được thôi, cởi đồ ra.” Địa Tạng cười rất lịch lãm, “Lần trước đã nói, để tôi chụp hết một cuộn phim, thì có thể thương lượng bất cứ chuyện gì.”