Chương 11
“Mẹ kiếp anh…” Hoàng Hải giận nhưng chả dám chửi, quan sát xung quanh, phòng hút thuốc bình thường, có hai chiếc ghế sô pha nho nhỏ màu ngà, “Chụp… chụp cũng được, cơ mà đừng cởi đồ, chỉ có phim heo mới làm thế…”
Địa Tạng giả vờ mất kiên nhẫn “Không cởi thì thôi, cậu đi đi.”
“Ơ khoan… Khoan đã ” Hoàng Hải nghĩ tới nghĩ lui, trẻ ranh to xác thì cần gì ngượng ngùng chứ, trừng mắt, quyết tâm, cởi luôn.
Cậu vừa cởi, Địa Tạng vừa chụp, ống kính rất đơn thuần, ngoại trừ nghệ thuật thì chả có chút ý đồ dư thừa nào, tiếp theo gã đặ máy ảnh DSL xuống, đi sang tủ lạnh bê nửa quả dưa hấu ra.
Hoàng Hải trông thấy dưa hấu, mặt tái mét “Không đúng, cái gì thế này, tôi vừa nhập môn thôi, anh còn bắt tôi dùng đạo cụ nữa hả?”
Địa Tạng cố ý chọc giận cậu “Cậu là cảnh, dưa hấu mới là chính.”
Vô liêm sỉ… Hoàng Hải trợn mắt, cố gắng chịu đựng, Địa Tạng chỉnh lại tư thế tạo dáng cho cậu, thân thể trần truồng, hai tay bị đặt lên trên đầu, Hoàng Hải bỗng nhiên đỏ mặt, khom lưng trốn về phía sau “Nè ngực anh, ngực anh đang đè tôi…”
Địa Tạng cúi đầu nhìn thử, buông cậu ra, tùy tiện tìm tờ báo, tiếng Anh, ném qua.
“Nằm trên ghế sô pha, dưa hấu để ở giữa chân, nên che chỗ nào thì che chỗ nấy, tờ báo thì che mặt đi.”
Hoàng Hải thầm mắng gã một trăm lẻ một lần, rốt cuộc vẫn ôm dưa hấu lạnh buốt mà ngoan ngoãn làm theo.
Bấm nút chụp, trên màn hình là làn da trẻ trung xinh đẹp, bởi vì bị lạnh, có một vùng chân lông cứ thít chặt lại.
Hành lang trường học.
Hoàng Hải cầm cây chổi quét tước khu vực được phân, càng nhớ tới album dưa hấu khiêu dâm càng ức chế.
“Hổ dữ xuống núi” thao túng cậu như thể thao thúng mấy cô bé vậy, tuy rằng cuối cùng cho ra chất lượng hình ảnh không tệ, nhưng lại hại cậu cứ gặp ác mộng kì quái suốt đêm, mơ thấy mình bị vếu bự đè, dưa hấu ướp lạnh nát bét, cả người dính đầy nước, khiến hôm nay cậu muốn chạy vào nhà vệ sinh mãi.
Đúng lúc đang bực bội, Doãn Lương đeo ba lô lướt qua, vừa mới trông thấy cậu, đã tàn nhẫn liếc mắt.
Cơn tức giận của Hoàng Hải lập tức bùng nổ, cũng chính vì Lục Lộ thích thằng nhóc này, nên cậu mới phải chụp choẹt loại ảnh mất mặt kia.
“Ê ê ê, bộ không nhìn thấy ông đây đang quét rác hả?” Cậu cầm cây chổi thọc chân Doãn Lương, “Mày mù à ”
Doãn Lương cũng chướng mắt cậu, đã chiếm đoạt Lục Lộ còn dám đi chịch xã giao bên ngoài “Hoàng Hải, đồ dơ bẩn thì đừng quét rác, quét không sạch đâụ”
Á đù Hoàng Hải đùng phát ném chổi cái véo, túm chặt cổ áo hắn “Đậu má mày nói ai bẩn?”
Cậu dữ dằn trợn mắt, trong lòng lại liên tục lẩm bẩm, con nghé kia kể chuyện cậu và “hổ dữ xuống núi” chụp hình cho thằng đểu này nghe sao? Bố tổ sư chơi gì kì vậy
“Cậu không bẩn?” Doãn Lương cao hơn cậu vài centimet, chẳng cần phải rướn cổ lên, rũ mắt, nhìn cậu y hệt nhìn sâu bọ, “Đừng tưởng rằng chưa ai biết chuyện cậu bị bắt vào đồn công an.”
Bùm, Hoàng Hải đỏ mặt.
“Tôi không nói cho Lục Lộ, sợ cậu ấy khó chịụ”
“Lục Lộ?” Hoàng Hải hừ lạnh, “Rõ ràng mày cũng thấy Lục Lộ theo tao rồi, trong lòng bức bối, còn bày đặt giả vờ làm người đứng đắn ”
“Cái gì mà theo cậu rồi?” Doãn Lương cười, chế nhạo cậu, “Mới hôn môi mà đã tính là theo cậu à?”