Chương 11
càng sưng lớn “Ân… Tiểu thư…” Thân hình của Hà Cửu Vi như rắn nước dùng sức đem hai thịt cầu vuốt ve, nhũ hoa như được an ủi, núm nhũ hoa toát ra sữa.
Hà Cửu Vi trong lòng thấy nghi hoặc, vì sao hắn không ngạc nhiên khi núm nhũ hoa tiết sữa, vì ý loạn tình mê làm cô không thể tự hỏi, chỉ có thể báo thù vuốt ve gậy thịt trong lòng bàn tay.
Môi của Trình Nghị chậm rãi di động xuống phía dưới, bao trùm lên những dấu xanh xanh tím tím.
Hà Cửu Vi bị mút đến thoải mái.
“Ân… Nhẹ chút A…” Trình Nghị ngậm núm nhũ hoa mà hắn mơ ước đã lâu, được đền bù mong muốn hút sữa “Trình quản gia… Ân… A…” “Tiểu thư còn muốn gọi tôi là quản gia sao?
Hửm..?” Trình Nghị trừng phạt mạnh mẽ.
“A… Quá nặng … A Nha…” “Tiểu thư còn chưa trả lời tôi đâu Chậc chậc…” “Chú…Chú Trình… Nhẹ chút… A…” “… Tiểu thư phải gọi tên của tôi, ngoan…” “Tôi không biết… A… Chú Trình… Tôi không biết a… A…” Trình Nghị cũng không giận, bên nặng nề mút núm nhũ hoa bên ôn nhu dỗ.
“Trình Nghị.
Tôi là Trình Nghị.
Nào, bảo bối, kêu một tiếng cho tôi nghe xem ” “Trình Nghị… A… Trình Nghị… Nhẹ… Nhẹ một chút được không?…” Nghe được công chúa kêu tên mình, Trình Nghị càng thêm sức cày cấy, giống như muốn đem tất cả sữa đều hút vào trong bụng “A… Ha a…” Tay của Hà Cửu Vi muốn ngăn gậy thịt trong quần lót nóng bỏng, trong tay gậy thịt thô to làm cho lòng cô run lên, dùng đầu ngón tay đè tinh diƈh muốn bắn ra.
May là Trình Nghị đã trải qua nhiều năm, luyện được kỹ năng nhẫn nại, nếu không tiểu yêu tinh sẽ cười nhạo chính mình.
“Thật lớn… A… Nóng a…” “Lớn như vậy mới làm cho tiểu thư thoải mái, tiểu thư không vui sao?” “Ân… A…, thích… A…” Đột nhiên nghĩ tới cái gì, Trình Nghị ngậm chặt núm nhũ hoa, hung tợn nói.
“Tiểu yêu tinh Em cho hắn bắn vào trong sao?
Nói ” “Cho ai… Ân… A… Không có… Không cho ai vào đi… A a…” “Tiểu thư thật ngoan, có muốn tôi thưởng cho em?” “Ân… Liếm a… Thưởng?
Thưởng… Cái gì?” “Thưởng cho em cái này ” Bàn tay của Trình Nghị che hoa huyệt, hắn không ngại ướt át dùng tay nghiền hoa huyệt sưng đỏ cứng rắn “A… A ….đến đến… A ” Miệng tản mát hương sữa, Trình Nghị lưỡi thô ráp nóng bỏng mà linh hoạt, Hà Cửu Vi lên đỉnh, bụng một trận run rẩy, toàn bộ thân thể đều run lên , sữa văng khắp nơi.
Trình Nghị không ngại, cô vì cao trào mà buông gậy thịt, lại một lần nữa nắm gậy thịt.
Toàn thân Hà Cửu Vi vô lực tùy ý hắn đùa nghịch, tay đem gậy thịt tới đùi trắng noãn, gậy thịt ở giữa hai chân không an phận nhảy lên.
Hắn đem cánh tay của Hà Cửu Vi ôm lấy bờ vai hắn, hai tay hữu lực đè cái đùi vô lực, gậy thịt ở giữa hai chân co rúm… “A… Thật sự là bảo bối… A ân…” “Đau …..
” “Ách… Tiểu thư làm cho tôi mê muội … Ân…” Giữa hai chân trắng mịn làm cho Trình Nghị sắp không cầm được, quy đầu hướng lên trên va chạm hoa huyệt ướt sũng.
Hoa huyệt yếu ớt làm hắn không dám hướng lên trên nhiều, rút chọc mấy trăm lần, nghe thấy Hà Cửu Vi vì giữa hai chân cảm giác không khoẻ mà ưm một tiếng, mới đưa gậy thịt rút ra.
Gậy thịt hiên ngang đối diện với bụng của Hà Cửu Vi, giống như chờ đợi phóng ra, quy đầu chống đỡ trướng lớn.
Trình Nghị nhìn Hà Cửu Vi tràn đầy tình du͙ƈ mắt