⬅ Trước Tiếp ➡

mông lung, trần truồng, phóng xuất một cỗ tinh diƈh nóng bỏng Eo hắn mãnh liệt run run , tinh diƈh lại bắn ra mà dần bình ổn.
Hà Cửu Vi bị phun tinh diƈh nóng bỏng trên bụng mà dần tỉnh táo.
Trình Nghị không cho cô cơ hội phản ứng liền hôn môi cô.
Cánh môi giống thạch hoa quả, hôn thế nào cũng không đủ Tiếng nước chậc chậc trong phòng tắm vang nhưng không có cảm giác khác thường.
Duy nhất khác thường … Phỏng chừng là Hà Cửu Vi bị hôn tới ngất… Trình Nghị khóe miệng hơi hơi gợi lên, ôn nhu vỗ má cô, hôn khắp người nàng.
Nhìn gậy thịt của mình lại phấn chấn dựng đứng, Trình Nghị cũng chỉ có thể thở dài, nhịn cả đêm không được cắm vào, lúc này hắn còn cái gì không bỏ được làm cô bị thương đâụ Nhận mệnh vì cô cọ rửa thân thể, chà lau sạch sẽ, đem cô đặt trên giường lớn.
Hà Cửu Vi an tĩnh ngủ giống như thiên sứ, vĩnh viễn đều hành hạ thể xác và tinh thần của hắn, hắn đời này liền chết trong tay cô .
Ở giữa trán của cô đặt một nụ hôn, Trình Nghị mới mỉm cười nói.
“Ngủ ngon, công chúa của tôi.” Bên tai truyền đến tiếng đóng cửa, Hà Cửu Vi mới chậm rãi mở mắt.
Hà Cửu Vi rất đói bụng, bị ép cả một ngày, cô không bị đói đến ngất xỉu cũng đã rất may mắn.
Cô nhìn chằm chằm trần nhà thật lâu, không gian tối như mực mang đến cảm giác trống rỗng.
Muốn có người bên cạnh.
Rõ ràng rất đói, lại không muốn nhúc nhích, cô mê mang.
Làm cùng bạn trai, lại cùng quản gia xảy ra quan hệ không thể nói rõ, mà cô không có chút phản cảm.
Chẳng lẽ cô là nữ nhân dâm đãng?
Trước kia, cô vẫn luôn giữ gìn thân thể Bích Ngọc, Mạnh Kinh Huy tôn trọng cô, hai người tuy rằng không có đâm đến tấm màng, nhưng còn cái gì chưa làm đâu?
Lời nói khó nghe đều bị dỗ dành mà nói ra miệng, ở trên giường cô chính là người bị nắm mũi, đối với người chiếm hữu tuyệt đối tuân theo.
Vì tiết sữa mà phá thân cũng chỉ là cô tìm một cái cớ.
Chính mình ngoài miệng kháng cự, nhưng trong lòng đã sớm hy vọng Mạnh Kinh Huy không để ý cảm thụ của cô trực tiếp đem súng ra trận.
Không muốn suy nghĩ, hất chăn, xuống giường, Hà Cửu Vi lại thấy cái khay được đặt ở cửa.
Trong nồi là canh bổ sung.
Cô đi qua đi lại, không bật đèn, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, đem khay đặt trên bàn trà.
Mở ra, thế nhưng vẫn ấm áp, không rõ bên trong là cái gì, lại toả ra hương vị làm cô thèm ăn.
Hà Cửu Vi nhấp một ngụm nhỏ, là móng giò hầm.
Không hổ là quản gia nhiều năm chiếu cố cô, cố tình cũng là cái nhã nhặn biến chất Giống như biết cô sẽ ăn, mà canh đúng lúc cô sắp dậy.
Có cảm giác chắc bụng, Hà Cửu Vi mới ngừng ăn, đi vào phòng tắm rửa mặt, tiến vào phòng tắm mặt lại đỏ lên.
Phòng tắm không có cái gì khác thường, Trình Nghị đã đem hết vật dụng trở về vị trí, duy nhất không giống chính là nhiều giờ trước bọn họ từng …..
Không nghĩ .
Hà Cửu Vi lắc đầu, không chút để ý đánh răng rửa mặt, lại hoảng hốt nằm trở về giường.
Hai ngày cuối tuần, cao trung rất nhân tính hóa, không có vì trung học phổ thông mà bóc lột sức lao động của học sinh.
Vừa vặn Hà Cửu Vi cần nghỉ ngơi, cũng rất thích thú.
Bất quá cô vẫn bị di động đánh thức vào buổi sáng tinh mơ.


⬅ Trước Tiếp ➡